Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

câu chuyện của thương binh Lê Quang Tuất

Phú Thọ29/12/2025Đoàn xã Vân Bán (Đoàn xã Vân Bán)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi sinh năm 1958, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chiến tranh. Tuổi thơ của tôi gắn liền với tiếng bom, tiếng còi báo động và những bữa cơm vội trong hầm trú ẩn. Chứng kiến cảnh quê hương bị tàn phá, người thân và hàng xóm chịu nhiều mất mát, trong lòng tôi sớm hình thành một suy nghĩ rất rõ ràng: lớn lên phải đi bộ đội, phải góp phần bảo vệ Tổ quốc.

Đến tuổi nhập ngũ, tôi tình nguyện lên đường. Ngày chia tay gia đình, mẹ tôi nắm chặt tay tôi dặn dò: ‘Cố gắng giữ gìn sức khỏe, hoàn thành nhiệm vụ, còn sống là còn trở về’. Lời dặn mộc mạc ấy theo tôi suốt những năm tháng ở đơn vị, trở thành động lực để tôi vượt qua bao gian nan nơi chiến trường. Đơn vị tôi được giao nhiệm vụ chiến đấu và bảo vệ địa bàn trong điều kiện vô cùng ác liệt. Địch đánh phá liên tục bằng pháo và máy bay. Có những ngày, chúng tôi phải bám hầm suốt nhiều giờ liền, chờ địch ngớt bom mới tranh thủ tiếp tế, sửa lại công sự. Gian khổ là vậy nhưng anh em luôn đùm bọc, động viên nhau, coi nhau như ruột thịt. Trong một trận đánh ác liệt, khi đơn vị đang tổ chức đánh trả một đợt tiến công của địch, tôi được giao nhiệm vụ giữ một vị trí then chốt. Pháo địch bắn dồn dập, khói lửa mù mịt. Khi tôi đang cơ động sang vị trí khác để yểm trợ cho đồng đội thì một quả đạn nổ gần, sức ép hất tôi ngã xuống. Tôi bị thương nặng, máu chảy nhiều, chân không còn cử động được như trước.

Dưới làn đạn, đồng đội đã không quản nguy hiểm, kịp thời đưa tôi về tuyến sau cứu chữa. Nhiều ngày nằm điều trị, tôi vừa đau đớn vì vết thương, vừa day dứt vì không thể tiếp tục chiến đấu cùng anh em. Nhưng chính sự chăm sóc, động viên của đồng đội và y bác sĩ đã giúp tôi dần hồi phục và vững vàng hơn về tinh thần. Chiến tranh kết thúc, tôi trở về với cuộc sống đời thường trong thân thể không còn lành lặn. Vết thương chiến tranh để lại di chứng suốt nhiều năm, có lúc đau nhức tưởng như không chịu nổi. Nhưng tôi luôn tự nhủ: mình còn sống, còn được trở về là điều may mắn hơn nhiều đồng đội đã mãi mãi nằm lại chiến trường. Giờ đây, khi nhìn lại quãng đời đã qua, tôi không hối tiếc vì những năm tháng đã cống hiến cho Tổ quốc. Tôi luôn mong thế hệ trẻ hôm nay hiểu rằng: hòa bình, độc lập mà chúng ta đang có được là thành quả của biết bao mồ hôi, xương máu và sự hy sinh của các thế hệ đi trước. Hãy trân trọng hiện tại, sống có trách nhiệm, góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với những gì cha anh đã gửi lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn