Câu chuyện của Trần Ngọc Quang Khải
Những ngày đầu ở Đồng Đăng
Tháng 1 năm 1979, đơn vị tôi hành quân gấp lên Lạng Sơn. Chúng tôi chưa kịp quen địa hình thì rạng sáng 17 tháng 2, pháo đã dội xuống Đồng Đăng.
Đất rung lên từng chập. Nhà dân đổ sập. Đơn vị tôi nhận lệnh bám trụ bảo vệ tuyến đường huyết mạch. Địch đông, hỏa lực mạnh. Chúng tôi vừa đánh vừa cơ động, từng tổ nhỏ chia nhau giữ từng đoạn hào.
Tôi nhớ rõ buổi chiều 19 tháng 2. Khói mù đặc quánh. Một đồng chí cùng quê tôi bị thương ở vai, vẫn ôm súng không rời vị trí. Anh nói:
“Đất này mà lùi, dân mình biết chạy đi đâu?”
Sau hơn một tháng chiến sự ác liệt, tôi mới có dịp ngồi thở dài nhìn lại. Đồng đội vơi đi nhiều. Đồng Đăng tan hoang, nhưng tinh thần người lính không hề gục xuống.



