Câu chuyện của Trần Thanh Bình
Đôi vai sắt và chiếc xe thồ huyền thoại
"Người ta bảo xe đạp để đi, nhưng ở Điện Biên, xe đạp là để 'thồ'. Tôi gia cố chiếc xe đạp ngang của mình bằng những thanh tre già, buộc thêm đôi 'ngai' để thồ hàng. Lúc đầu chỉ chở được 50kg, sau chúng tôi thi đua, tôi nâng lên 200kg, rồi 325kg.
Dốc đèo Tây Bắc cao vợi, một người đẩy, một người kéo, mồ hôi đổ xuống làm ướt sũng cả tay lái. Có những đêm mưa phùn, đường trơn như đổ mỡ, xe đổ, gạo đổ, chúng tôi chỉ biết ôm lấy bao gạo mà khóc vì xót công sức đồng bào. Nhưng cứ nghĩ đến bộ đội trên đồi cao đang đói, chúng tôi lại nghiến răng mà đẩy. Chiếc xe thồ ấy chính là 'pháo binh' hậu cần của chúng tôi, thứ mà người Pháp chẳng bao giờ tính toán ra được trong sơ đồ tác chiến của họ."



