Câu chuyện của Trương Thị Lan-NDC
Năm 1971, Trương Thị Lan, 20 tuổi, là y tá tại một trạm cứu thương dã chiến ở miền Nam, gần tuyến đường Trường Sơn. Một buổi chiều, trận bom rải thảm vừa kết thúc, đơn vị của cô tiếp nhận một nhóm thương binh nặng từ chiến trường. Nhiều người bị mất máu, sốc và hoảng loạn.
Năm 1971, Trương Thị Lan, 20 tuổi, là y tá tại một trạm cứu thương dã chiến ở miền Nam, gần tuyến đường Trường Sơn.
Một buổi chiều, trận bom rải thảm vừa kết thúc, đơn vị của cô tiếp nhận một nhóm thương binh nặng từ chiến trường. Nhiều người bị mất máu, sốc và hoảng loạn.
Lan kể lại:
“Chúng tôi vừa băng bó, vừa động viên từng người. Có lúc tay tôi run, nhưng nhìn họ, tôi không thể dừng lại. Mỗi giây phút đều quý hơn vàng.”
Trong suốt ca trực kéo dài 16 giờ, cô và các đồng nghiệp thay phiên nhau truyền máu, lau mồ hôi, hát nhỏ để giữ tinh thần cho thương binh.
Một chiến sĩ nắm tay cô và nói:
“Cô là mẹ của chúng tôi nơi này.”
Lan kể rằng câu nói ấy khiến cô vừa xúc động vừa nhận ra rằng dũng cảm không phải là không sợ, mà là tiếp tục làm việc khi sợ hãi bao trùm xung quanh.
Sau chiến tranh, Trương Thị Lan tham gia ghi chép lại những trải nghiệm này để lưu giữ ký ức chiến tranh, nhấn mạnh:
“Giữa bom đạn, con người vẫn giữ được tình người và lòng can đảm.”


