Câu chuyện của Vũ Minh Công
Tiếng đàn bên hầm pháo
"Trong hầm pháo tối tăm và nồng nặc mùi thuốc súng ở dãy đồi phía Đông, chúng tôi có một cây đàn guitar cũ nát. Sau mỗi đợt pháo kích của địch, khi khói bụi vừa lắng xuống, anh em lại chuyền tay nhau cây đàn.
Tôi nhớ có lần giữa tiếng gầm rú của máy bay dội bom, một đồng chí vẫn ngồi so dây đàn, hát khe khẽ bài 'Làng tôi'. Tiếng đàn lúc đó nghe thanh thản lạ kỳ, nó khiến chúng tôi quên đi cái chết đang rình rập trên đầu. Chúng tôi chiến đấu không phải vì yêu chiến tranh, mà vì yêu tiếng đàn, yêu mái nhà tranh, yêu hòa bình đang bị đe dọa. Tiếng đàn ấy chính là sức mạnh để chúng tôi trụ vững qua hàng trăm đợt oanh tạc."



