Cựu chiến binh

Câu chuyện cuộc đời cựu chiến binh Hà Quang Thái

Nhân chứng lịch sử

Lào Cai11/12/2025chi đoàn thôn Bản Chiềng (xã Hưng Khánh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện cuộc đời cựu chiến binh Hà Quang Thái

Thôn Bản Chiềng những năm 1940–1950 còn nghèo, núi rừng bao phủ, con suối nhỏ quanh năm róc rách chảy qua bản. Trong căn nhà gỗ đơn sơ nép dưới chân đồi, cậu bé Hà Quang Thái cất tiếng khóc chào đời vào năm 1947 – giữa thời khắc đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh.

Gia đình nghèo nhưng giàu truyền thống yêu nước. Cha ông là người hiền lành, chịu khó, luôn dạy con cái phải sống tử tế; còn mẹ ông tảo tần cả đời trên nương, dốc hết yêu thương vào đàn con. Tuổi thơ của cậu bé Thái trôi qua trong những ngày chân đất chạy trên bãi cỏ, phụ giúp cha mẹ cày cấy, và tối về nằm nghe người lớn kể chuyện chiến tranh, chuyện những người lính đã hy sinh để giữ lấy núi rừng này.

Những câu chuyện ấy gieo vào lòng cậu bé niềm tin mạnh mẽ: “Lớn lên phải làm được điều gì đó cho Tổ quốc.”

Năm 1972 – Tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc

Đến năm 1972, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, chàng trai Hà Quang Thái lúc ấy đã 25 tuổi. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhưng trước tiếng gọi của Tổ quốc, ông không do dự dù chỉ một giây.

Trong buổi lên đường nhập ngũ, con đường đất đỏ dẫn qua bản Bản Chiềng hôm ấy đông kín bà con. Mẹ ông khóc thầm mà không dám lau nước mắt. Bố ông đứng thẳng người, đặt tay lên vai con trai: “Con đi mạnh khỏe, cố gắng sống trở về!”

Nói vậy nhưng ai cũng hiểu, chiến trường thời ấy là nơi đi mà chưa biết ngày về.

Khoác ba lô, mang theo tình yêu quê hương, ông bước vào hàng ngũ quân đội, trở thành chiến sĩ của Quân khu 5 – chiến trường gian khổ bậc nhất miền Trung – Tây Nguyên.

Chiến đấu tại Quân khu 5 – Những năm tháng không thể quên

Quân khu 5 thời điểm đó là nơi “đi dễ khó về”, với dãy Trường Sơn hùng vĩ, những cánh rừng bạt ngàn và vô số điểm nóng mà máy bay địch rải bom suốt ngày đêm. Người lính trẻ Hà Quang Thái phải làm quen ngay với:

  • những trận hành quân 10–15 km xuyên rừng,

  • những cơn sốt rét rừng hành hạ,

  • cái đói triền miên khi lương thực bị đánh phá,

  • và trên hết là mưa bom bão đạn.

  • Có những ngày ông và đồng đội nằm trong hầm chữ A, chưa kịp ăn miếng cơm đã phải chạy sang vị trí khác vì pháo địch trút xuống. Có những đêm hành quân, đường rừng tối như mực, chỉ có ánh đom đóm và vầng trăng lờ mờ trên cao dẫn đường.

    Ông kể rằng, ở Quân khu 5, sự sống và cái chết chỉ cách nhau một tiếng nổ.
    Nhiều đồng đội của ông – những người anh, người em cùng quê, cùng huấn luyện – đã ngã xuống ngay trước mắt. Mỗi lần mất một người, trái tim ông như thắt lại. Nhưng người lính không được phép yếu lòng. Họ buộc phải bước tiếp, bởi phía trước còn nhiệm vụ, còn Tổ quốc đang chờ.

    Có những lúc hiểm nguy cận kề, ông nghĩ đến mẹ già ở bản, nghĩ đến cha đang chờ tin con, nghĩ đến núi rừng quê hương… và chính những suy nghĩ ấy giúp ông đứng vững giữa lằn ranh sinh tử.

    Sau chiến tranh – Người lính trở về với đời thường

    Năm 1975, đất nước thống nhất. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ông Hà Quang Thái trở về Bản Chiềng trong niềm vui nghẹn lòng của gia đình.

    Ngày ông về, bản làng rộn rã tiếng cười. Mẹ ông chạy ra tận đầu bản, ôm chặt đứa con mà bà tưởng chừng không bao giờ gặp lại. Bố ông nhìn con trai trong bộ quân phục bạc màu mà mắt đỏ hoe.

    Từ chiến trường trở về đời thường không hề dễ dàng. Cuộc sống sau chiến tranh còn thiếu thốn, ruộng nương phải làm lại từ đầu. Nhưng người lính Hà Quang Thái vốn quen với gian khổ, ông lao vào làm nương, làm rẫy, dựng nhà, xây dựng cuộc sống mới.

    Dù cuộc sống khó khăn, ông chưa bao giờ than vãn. Ông luôn nói: “Trở về được là may mắn hơn rất nhiều người rồi.”

    Sống nghĩa tình – Gương sáng thôn Bản Chiềng

    Trong thôn Bản Chiềng, ông Hà Quang Thái sống đúng với phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ:

    • hòa đồng,

  • chân thành,

  • làm việc gì cũng hết lòng,

  • giúp đỡ bà con không tính toán.

  • Những ngày mưa bão, ông là người đầu tiên đến giúp gia đình neo mái, đắp bờ ruộng. Những dịp lễ tri ân, ông luôn là người kể lại cho lớp trẻ nghe về sự hy sinh của đồng đội – để chúng hiểu rằng hòa bình hôm nay không dễ dàng có được.

    Đến khi tuổi cao, ông vẫn giữ nếp sống giản dị, dành tình thương cho con cháu, luôn là chỗ dựa tinh thần cho cả gia đình và xóm bản.

    Ký ức vẫn còn đó…

    Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng trong ông, nhiều đêm ký ức vẫn trở về.
    Ông nhớ tiếng đại bác rung chuyển núi rừng.Nhớ những đồng đội nằm lại nơi chiến trường Quân khu 5.Nhớ những trận mưa rừng kéo dài hàng tuần, nhớ chiếc áo ướt sũng, đôi chân phồng rộp vì hành quân…

    Nhưng trong ký ức ấy, nổi bật nhất vẫn là tinh thần chiến đấu kiên cường và tình đồng đội son sắt – những điều mà chỉ những người lính đi qua chiến tranh mới có thể thấu hiểu hết.

    Cuộc đời của cựu chiến binh Hà Quang Thái là một bản hùng ca lặng lẽ nhưng đầy tự hào:Một người con của Bản Chiềng – Một người lính dũng cảm của Quân khu 5 – Một con người nhân hậu giữa đời thường.

    Ông đã chiến đấu bằng cả trái tim, và khi trở về, ông tiếp tục sống bằng tình nghĩa, bằng sự hy sinh thầm lặng cho gia đình và quê hương. Đó chính là vẻ đẹp của người lính Việt Nam.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn
    Câu chuyện cuộc đời cựu chiến binh Hà Quang Thái | Câu chuyện thời hoa lửa