Khác

Câu chuyện: Cuộc gặp gỡ giữa Hồng và mẹ (từ tác phẩm: Những ngày thơ ấu)

Câu chuyện: Cuộc gặp gỡ giữa Hồng và mẹ (từ tác phẩm: Những ngày thơ ấu)

Quảng Ninh03/07/2026Nguyên Hồng (LCĐ Khoa Sư phạm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trước Cách mạng tháng Tám năm 1945, xã hội Việt Nam còn chìm trong nhiều bất công và định kiến khắt khe. Trong hoàn cảnh ấy, biết bao con người phải sống trong đau khổ, thiếu thốn tình thương. Một trong những câu chuyện xúc động nhất về thời kỳ này được nhà văn Nguyên Hồng kể lại trong tác phẩm Những ngày thơ ấu – câu chuyện về cậu bé Hồng và tình mẹ thiêng liêng.

Cậu bé Hồng từ nhỏ đã phải sống xa mẹ. Vì hoàn cảnh nghèo khó, mẹ cậu phải rời quê hương đi làm ăn xa, để lại Hồng sống với họ hàng. Những ngày tháng ấy, Hồng không chỉ thiếu vắng tình yêu thương của mẹ mà còn phải chịu đựng sự ghẻ lạnh, cay nghiệt từ những người xung quanh.

Người cô của Hồng thường xuyên nói những lời không hay về mẹ cậu. Một lần, cô gọi Hồng lại, giả vờ quan tâm rồi hỏi:

“Có muốn vào Thanh Hóa thăm mẹ không?”

Nhưng ẩn sau câu hỏi ấy không phải là sự yêu thương, mà là sự mỉa mai, cố tình khơi lại nỗi đau trong lòng cậu bé. Hồng nhận ra điều đó. Cậu im lặng, lòng đau như cắt. Càng bị xúc phạm, cậu càng thương mẹ hơn, càng tin rằng mẹ mình không như những gì người ta nói.

Trong trái tim non nớt của Hồng, mẹ vẫn là người quan trọng nhất, là nơi duy nhất mang lại hơi ấm và yêu thương.

Rồi một ngày, điều kỳ diệu đã xảy ra.

Trên đường đi học về, Hồng bỗng nhìn thấy một người phụ nữ quen thuộc. Tim cậu đập dồn dập. Không thể nhầm được – đó chính là mẹ!

Không kìm được cảm xúc, Hồng chạy ào đến, vừa chạy vừa gọi:

“Mợ ơi! Mợ ơi!”

Cậu òa khóc, lao vào vòng tay mẹ. Người mẹ ôm chầm lấy con, vỗ về, che chở. Trong khoảnh khắc ấy, mọi tủi thân, đau đớn mà Hồng từng chịu đựng dường như tan biến hết.

Ngồi trong lòng mẹ, Hồng cảm nhận được hơi ấm thân quen, mùi hương dịu dàng mà cậu đã nhớ nhung bấy lâu. Cậu thấy mình thật nhỏ bé, thật hạnh phúc. Những lời nói cay nghiệt trước đây giờ đây không còn ý nghĩa gì nữa.

Tình mẹ con đã vượt qua tất cả – vượt qua khoảng cách, vượt qua định kiến, vượt qua cả những nỗi đau mà xã hội cũ gây ra.

Câu chuyện khép lại, nhưng dư âm còn đọng mãi trong lòng người đọc. Đó không chỉ là tình cảm của riêng hai mẹ con Hồng, mà còn là tiếng nói tố cáo xã hội bất công trước năm 1945 – nơi con người bị tổn thương cả về vật chất lẫn tinh thần.

Qua câu chuyện, ta càng hiểu rằng tình mẫu tử là thiêng liêng và bất diệt. Đồng thời, ta cũng nhận ra vì sao con người thời ấy luôn khao khát một cuộc sống tốt đẹp hơn – một xã hội công bằng hơn, nơi con người được yêu thương và trân trọng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn