💼 Câu chuyện: "Cuốn sổ tiết kiệm duy nhất"
💼 Câu chuyện: "Cuốn sổ tiết kiệm duy nhất"
Mùa thu năm 1988, cố Tổng Bí thư Trường Chinh đột ngột qua đời sau một tai nạn trượt chân hy hữu tại nhà công vụ số 3 Nguyễn Cảnh Chân (Hà Nội). Sự ra đi của ông để lại niềm tiếc thương vô hạn cho đồng bào và đồng chí.
Sau khi lo chu toàn hậu sự cho ông, người con trai cả là Giáo sư Đặng Xuân Kỳ cùng các thành viên trong gia đình bắt đầu thu dọn những kỷ vật, giấy tờ và sách vở tại bàn làm việc của cha. Khi mở ngăn kéo bàn ra, mọi người đều lặng đi, nước mắt không ngừng rơi khi tìm thấy một cuốn sổ tiết kiệm duy nhất mang tên Đặng Xuân Khu.
Là một nhà lãnh đạo giữ những cương vị tối cao của Đảng và Nhà nước suốt nhiều thập kỷ (Tổng Bí thư, Chủ tịch Hội đồng Nhà nước, Chủ tịch Quốc hội), nhưng số tiền còn lại trong cuốn sổ tiết kiệm của ông khi đó chỉ vỏn vẹn đúng 3.000 đồng.
Đáng nói hơn, số tiền ít ỏi này thậm chí không phải là tiền tích lũy từ lương bổng của ông, mà đó là khoản tiền nhuận bút tích góp được từ những bài báo, bài thơ cách mạng mà ông miệt mài viết dưới bút danh Sóng Hồng. Sinh thời, mỗi khi nhận được tiền nhuận bút, ông đều trích ra phần lớn để mua quà gửi tặng những gia đình từng là cơ sở nuôi giấu cách mạng cũ, chia cho những người thư ký giúp việc và chỉ giữ lại một phần rất nhỏ cho gia đình.
Suốt cuộc đời, căn phòng làm việc của vị Tổng Bí thư luôn giản dị đến không ngờ: bên ngoài chỉ có một chiếc chuồng gà sắt tự nuôi, một giàn hoa phong lan nhỏ ông tự tay chăm sóc mỗi chiều và chiếc ghế đá rêu phong ngồi đọc sách. Ông ra đi mà không để lại bất kỳ của cải vật chất, nhà cửa hay tài sản giá trị nào cho con cháu, ngoại trừ tài sản vô giá là hàng nghìn cuốn sách lý luận và một nhân cách sống thanh bạch.



