Cựu chiến binh

Câu chuyện Đài hương 468

Tuyên Quang03/07/2026Lục Thị Hạnh (Đoàn xã Hùng An)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi sáng sớm, khi sương còn phủ kín những dãy núi đá của Vị Xuyên, làn khói hương đầu tiên đã nhẹ nhàng bay lên từ Đài hương 468.

Khói hương ấy không chỉ dành cho một người.

Đó là nén lòng thành kính gửi đến hàng nghìn cán bộ, chiến sĩ đã chiến đấu và hy sinh trên những điểm cao khốc liệt của mặt trận năm xưa, trong đó vẫn còn nhiều người chưa tìm thấy hài cốt.

Một buổi sáng tháng Bảy, ông Hoàng Hữu Côn (Sinh năm 1967, nhập ngũ năm 1985, hiện nay là CCB thôn Tân An, xã Hùng An), một cựu chiến binh ngoài bảy mươi tuổi, trở lại nơi này cùng vài đồng đội cũ.

Mái tóc đã bạc trắng, bước chân không còn nhanh như thuở đôi mươi, nhưng khi đứng trước Đài hương, ông vẫn chỉnh lại quân phục ngay ngắn, đưa tay chào theo điều lệnh.

Không ai bảo ai, tất cả cùng cúi đầu mặc niệm.

Sau phút lặng im, ông Côn lấy từ túi áo một chiếc lược nhựa màu đen đã sứt một góc.

Đó là kỷ vật của người đồng đội thân nhất.

Mùa hè năm ấy, hai người cùng chiến đấu trên một điểm cao. Trong ba lô của người đồng đội chỉ có vài bộ quần áo, một cuốn sổ nhỏ và chiếc lược ấy.

Trước mỗi trận đánh, anh vẫn cười:

"Nếu còn sống trở về, phải chải tóc cho gọn để mẹ khỏi lo."

Nhưng rồi anh đã nằm lại sau một trận pháo kích dữ dội.

Chiến sự quá ác liệt, đơn vị không thể đưa anh về. Đồng đội chỉ kịp ghi nhớ vị trí tương đối trước khi tiếp tục chiến đấu.

Ngày hòa bình, ông Bình trở lại nhiều lần để tìm kiếm.

Ông đi khắp những sườn núi, khe đá, bãi cây, mong tìm được một dấu vết nhỏ.

Nhưng núi rừng đã đổi khác.

Đất đá bị bom đạn cày xới năm xưa giờ phủ đầy cây xanh.

Người đồng đội ấy vẫn chưa được trở về.

Mỗi lần đến Vị Xuyên, việc đầu tiên ông làm là thắp một nén hương tại Đài hương 468.

Ông khẽ nói:

"Cậu chưa về được với gia đình thì nơi đây vẫn là mái nhà của cậu. Đồng đội chưa quên đâu."

Bên cạnh ông, những đoàn người từ nhiều miền đất nước lặng lẽ dâng hương. Có người là thân nhân liệt sĩ, có người là cựu chiến binh, có người chỉ là những bạn trẻ lần đầu biết đến sự khốc liệt của mặt trận Vị Xuyên.

Họ đứng rất lâu trước làn khói hương, đọc từng dòng ghi nhớ về sự hy sinh của các thế hệ đi trước.

Không khí nơi ấy không bi thương đến tuyệt vọng.

Đó là sự tĩnh lặng của lòng biết ơn.

Là lời nhắc nhở rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao tuổi xuân còn mãi với núi rừng biên cương.

Chiều xuống, khi ánh nắng cuối ngày phủ lên những dãy núi, ông Bình quay người nhìn lại Đài hương lần cuối.

Ông tin rằng, dù có những người lính vẫn còn nằm lại giữa lòng núi đá, họ chưa bao giờ cô đơn.

Bởi mỗi nén hương được thắp lên, mỗi bước chân trở về tri ân và mỗi lời kể cho thế hệ mai sau đều là một lời hứa rằng sự hy sinh ấy sẽ mãi được ghi nhớ.

Đài hương 468 không chỉ là một công trình tưởng niệm.

Đó là nơi quá khứ gặp hiện tại, nơi những người còn sống gửi lời tri ân đến những người đã ngã xuống, và là biểu tượng của lòng yêu nước, tinh thần đồng đội và khát vọng hòa bình của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn