CÂU CHUYỆN ĐỂ KHÔNG QUÊN
Câu chuyện cuối cùng khép lại toàn bộ hành trình “Câu chuyện thời hoa lửa” – như một lời nhắc: kể lại không phải để khơi gợi đau thương, mà để không quên.
Tôi kể lại những câu chuyện này không phải vì mình nhớ giỏi, mà vì tôi sợ một ngày nào đó, không còn ai nhớ nữa.
Thời gian trôi đi rất nhanh. Những người từng sống trong chiến tranh ngày một ít. Nếu không kể lại, ký ức sẽ lặng lẽ biến mất cùng chúng tôi.
Câu chuyện để không quên không cần phải bi tráng. Nó chỉ cần thật. Thật như những gì chúng tôi đã sống, đã sợ hãi, đã hy sinh và đã hy vọng.
Không quên để biết ơn. Không quên để trân trọng. Không quên để sống tốt hơn.
Khi tôi viết đến dòng này, tôi biết mình đã đi gần trọn một vòng đời. Từ một chàng trai trẻ bước vào chiến tranh, đến một người lính già ngồi kể chuyện.
Nếu ai đó đọc những câu chuyện này và dừng lại một chút để suy nghĩ, để lắng nghe, thì như thế là đủ. Vì khi còn người lắng nghe, lịch sử vẫn còn sống.
Và đó chính là lý do tôi kể lại – một câu chuyện để không quên.



