🏮 Câu chuyện: "Đêm giao thừa và giọt nước mắt của Tổng Bí thư"
🏮 Câu chuyện: "Đêm giao thừa và giọt nước mắt của Tổng Bí thư"
Vào những năm đầu sau khi đất nước thống nhất (sau năm 1975), tình hình kinh tế nước ta gặp muôn vàn khó khăn do hậu quả nặng nề của chiến tranh và bao vây cấm vận. Là người đứng đầu Đảng, Tổng Bí thư Lê Duẩn luôn trăn trở làm sao để lo cho nhân dân cái ăn, cái mặc, đặc biệt là mỗi khi Tết đến, Xuân về.
Một đêm 30 Tết tại Hà Nội, trời rét căm căm. Sau khi kết thúc các cuộc họp chuẩn bị cho công tác đón năm mới của đất nước, Tổng Bí thư Lê Duẩn không về nhà ngay. Ông bảo người lái xe bí mật đưa ông đi viếng thăm, chúc Tết một số gia đình lao động nghèo ở các khu ngõ sâu, lao động nghèo ở thủ đô mà không báo trước cho ban ngành nào.
Xe dừng lại ở đầu một con ngõ nhỏ trên phố Khâm Thiên. Tổng Bí thư cùng người cận vệ lội bộ vào sâu bên trong. Ông gõ cửa nhà một người phụ nữ góa bụa, một mình nuôi ba đứa con nhỏ, làm nghề gánh nước thuê và quét rác đêm.
Bước vào căn nhà lụp xụp, trống trơn không có một mâm cỗ Tết, nhìn ba đứa trẻ nhỏ đang co rúm lại vì lạnh trong chiếc chăn rách, trên bàn thờ chỉ có một nén hương cắm vội, Tổng Bí thư Lê Duẩn đứng lặng đi. Người mẹ nhìn thấy vị lãnh đạo cao nhất của đất nước bỗng nhiên xuất hiện ở nhà mình thì vừa bàng hoàng, vừa tủi thân bật khóc nức nở.
Lúc đó, Tổng Bí thư Lê Duẩn đã bước đến bên người mẹ, lau nước mắt cho chị và ôm lấy các cháu nhỏ. Đôi mắt ông đỏ hoe, rồi những giọt nước mắt tràn ra lăn dài trên gò má vị lãnh đạo tóc bạc. Ông nghẹn ngào nói với người cận vệ và các cán bộ đi cùng:
"Một đất nước độc lập, tự do mà người dân còn khổ thế này, đêm giao thừa không có nổi một miếng bánh chưng, thì người làm lãnh đạo như chúng ta có lỗi lớn với nhân dân. Độc lập mà dân không được ấm no thì độc lập chẳng có ý nghĩa gì cả!"
Ngay đêm đó, ông đã trích số nhu yếu phẩm Tết của gia đình mình và lệnh cho các cơ quan khẩn cấp mang bánh chưng, gạo, mứt và áo ấm đến cho gia đình chị và những hộ nghèo xung quanh để họ kịp có một cái Tết ấm lòng.



