Bài viết

Câu chuyện: Hạt giống mùa sau

Ninh Bình22/04/2026Đoàn phường Tiên Sơn - Tỉnh Ninh Bình (Đoàn phường Tiên Sơn - Tỉnh Ninh Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở vùng quê Tiên Sơn, sau những năm tháng chiến tranh, đất đai vẫn còn in dấu vết của bom đạn. Những thửa ruộng từng bị cày xới, những mảnh vườn hoang hóa, và những mái nhà chưa kịp dựng lại hoàn chỉnh. Nhưng chính trên mảnh đất tưởng như cằn cỗi ấy, những con người nơi đây lại bắt đầu gieo những “hạt giống” của hy vọng. Ông Lâm là một trong những người trở về sau chiến tranh. Trước khi ra đi, ông chỉ là một chàng trai nông dân bình thường, quen với việc cày cấy. Khi trở về, mái tóc đã lấm tấm bạc, đôi bàn tay chai sạn không chỉ vì ruộng đồng mà còn vì những năm tháng nơi chiến trường. Ngày đầu đứng trước mảnh ruộng cũ, ông lặng im rất lâu. Cỏ dại mọc um tùm, đất khô nứt, chẳng còn dấu tích của mùa lúa năm nào. Người trong làng bảo: “Đất này khó mà trồng lại được.”
Nhưng ông Lâm chỉ khẽ lắc đầu: “Đất còn đây, người còn đây… thì còn hy vọng.” Ông bắt đầu từ những việc nhỏ nhất. Từng nhát cuốc được bổ xuống, từng gốc cỏ được nhổ lên. Những ngày đầu, chẳng có gì thay đổi rõ rệt. Nắng vẫn gắt, đất vẫn khô. Nhưng ông không bỏ cuộc. Mỗi buổi sáng, khi mặt trời vừa lên, người ta lại thấy ông ra đồng. Chiều xuống, ông trở về với đôi vai mỏi, nhưng ánh mắt thì chưa bao giờ tắt đi niềm tin. Dần dần, vài người trong làng bắt đầu làm theo. Ban đầu chỉ là giúp ông dọn cỏ, rồi cùng nhau cải tạo ruộng. Những tiếng cười, tiếng gọi nhau vang lên giữa cánh đồng hoang, thay cho sự im lặng nặng nề trước đó. Đất bắt đầu mềm hơn, những mầm xanh đầu tiên cũng dần xuất hiện. Mùa gieo hạt năm ấy, cả làng cùng nhau xuống đồng. Không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu: đây không chỉ là một vụ mùa, mà là sự khởi đầu lại của cả một vùng quê. Ngày lúa trổ bông, cánh đồng Tiên Sơn như được phủ một màu xanh mướt. Gió thổi qua, những bông lúa đung đưa như sóng. Ông Lâm đứng giữa ruộng, lặng nhìn thành quả sau bao ngày tháng. Một đứa trẻ chạy đến, nắm tay ông hỏi: “Ông ơi, sao ông biết đất này sẽ sống lại?” Ông mỉm cười, ánh mắt hiền hậu:
“Vì con người mình chưa bao giờ bỏ cuộc.” Nhiều năm trôi qua, cánh đồng ấy trở thành một trong những nơi trù phú nhất vùng. Người ta không còn nhớ rõ từng ngày khó khăn, nhưng vẫn luôn nhắc đến ông Lâm – người đã gieo những hạt giống đầu tiên của niềm tin. Và ở Tiên Sơn, mỗi mùa lúa chín, khi nhìn những cánh đồng vàng óng, người ta lại hiểu rằng: lòng yêu quê hương không chỉ thể hiện trong chiến tranh, mà còn nằm trong những việc giản dị – như kiên trì gieo một hạt giống, để nuôi lớn cả một mùa sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn