Cựu Thanh niên xung phong

CÂU CHUYỆN HOA LỬA (1)

Bức ảnh cho thấy ông đang xem lại những kỷ niệm hoặc tư liệu cũ. Dòng chữ bên cạnh bức ảnh có ghi: "Bác dạy Bùi Đức Hy rèn luyện trong suốt năm tháng với đất Mỏ", cho thấy ông từng có thời gian công tác và rèn luyện tại vùng mỏ (có thể là Quảng Ninh) theo lời dạy của Bác Hồ.

Ninh Bình14/04/2026NGUYỄN THỊ KHÁNH NINH (Phường tây hoa lư)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÂU CHUYỆN HOA LỬA (1)

Câu chuyện thời hoa lửa Chiều cuối năm, gió lạnh tràn về qua con ngõ nhỏ. Minh ngồi bên hiên nhà, trước mặt là chiếc máy ghi âm cũ kỹ. Cậu được giao nhiệm vụ phỏng vấn nhân chứng lịch sử trong khu phố. Người mà Minh tìm đến là ông Ba – một cựu chiến binh sống ở cuối ngõ. Ngôi nhà của ông Ba giản dị, tường đã ngả màu thời gian. Ông mở cửa, nở nụ cười hiền hậu: — Cháu đến rồi à? Vào đi, ông kể cho nghe chuyện “hoa lửa” nhé. Minh hơi bất ngờ với cách gọi ấy, nhưng vẫn chăm chú lắng nghe. Ông Ba bắt đầu kể. Giọng ông trầm, chậm rãi, như kéo Minh trở về những năm tháng khốc liệt. Khi đó, ông chỉ mới mười tám tuổi. Bom đạn không ngừng trút xuống, bầu trời đỏ rực như những đóa “hoa lửa” nở giữa đêm. Ông cùng đồng đội bám trụ nơi chiến trường, sống giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. — Khi ấy, tụi ông không sợ à? — Minh hỏi. Ông Ba cười nhẹ: — Sợ chứ. Nhưng nếu ai cũng sợ mà lùi bước, thì đất nước này sẽ ra sao? Ông kể về những người bạn đã không trở về. Có người còn rất trẻ, chưa kịp viết xong lá thư gửi mẹ. Có người hy sinh khi đang cứu đồng đội. Mỗi câu chuyện như một vết khắc sâu trong ký ức, không bao giờ phai. Minh lặng đi. Lần đầu tiên, cậu cảm nhận rõ ràng chiến tranh không chỉ là những dòng chữ trong sách, mà là những con người, những số phận thật. — Ông có hối hận không? — Minh khẽ hỏi. Ông Ba nhìn xa xăm: — Không. Vì nhờ những “hoa lửa” ấy mà hôm nay cháu được ngồi đây, sống trong hòa bình. Chiếc máy ghi âm vẫn chạy, nhưng Minh không còn chú ý nữa. Cậu nhận ra điều quan trọng không chỉ là ghi lại câu chuyện, mà là hiểu và trân trọng nó. Khi ra về, trời đã tối. Minh ngoái nhìn lại ngôi nhà nhỏ, nơi chứa đựng cả một phần lịch sử. Trong lòng cậu bỗng dâng lên một cảm xúc khó tả — vừa tự hào, vừa biết ơn. Tối hôm đó, Minh mở lại bản ghi âm. Tiếng ông Ba vang lên, ấm áp và kiên định. Cậu bắt đầu viết, không chỉ để hoàn thành nhiệm vụ, mà để giữ lại những ký ức không bao giờ được phép lãng quên. Và từ đó, Minh hiểu rằng: “Thời hoa lửa” không chỉ là quá khứ, mà là ngọn lửa âm thầm cháy mãi trong mỗi thế hệ — nhắc nhở họ sống xứng đáng với những gì đã được đánh đổi.09:51/-strong/-heart:>:o:-((:-h


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn