Bài viết

câu chuyện hoa lửa (1)

Họ và tên: Nông Lan Hương-Chi đoàn:K47 Nhân chứng lịch sử: Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ (1904 – 2010). Có những anh hùng được tạc tượng bởi chiến công hiển hách trên chiến trường, nhưng cũng có những tượng đài được dựng lên từ những nỗi đau tột cùng và sự hy sinh thầm lặng. Với thế hệ trẻ chúng tôi, Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ chính là một bức tượng đài bất tử như thế – một minh chứng đau thương nhưng rực rỡ nhất của "thời hoa lửa". Mẹ Nguyễn Thị Thứ quê ở thị xã Điện Bàn, tỉnh Q

Thái Nguyên23/04/2026Nông Lan Hương4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ và tên: Nông Lan Hương-Chi đoàn:K47

Nhân chứng lịch sử: Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ (1904 – 2010).

Có những anh hùng được tạc tượng bởi chiến công hiển hách trên chiến trường, nhưng cũng có những tượng đài được dựng lên từ những nỗi đau tột cùng và sự hy sinh thầm lặng. Với thế hệ trẻ chúng tôi, Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ chính là một bức tượng đài bất tử như thế – một minh chứng đau thương nhưng rực rỡ nhất của "thời hoa lửa".

Mẹ Nguyễn Thị Thứ quê ở thị xã Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam. Lịch sử đã ghi danh Mẹ là người mẹ có nhiều con cháu hy sinh nhất trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ cứu nước. Mẹ đã gánh chịu nỗi đau tận cùng của một người phụ nữ khi lần lượt nhận giấy báo tử của 9 người con trai, 1 con rể và 2 cháu ngoại.

"Chín lần tiễn con đi, chín lần khóc thầm lặng lẽ / Các anh không về, mình mẹ lặng im". Mỗi lần đất nước gọi tên, Mẹ lại nuốt nước mắt vào trong, động viên những người con của mình lên đường cầm súng. Đã có những bữa cơm gia đình, Mẹ dọn ra đủ 9 cái bát, 9 đôi đũa cho những người con không bao giờ trở lại. Nỗi đau ấy vượt quá sức tưởng tượng của bất kỳ ai, nhưng Mẹ Thứ vẫn kiên cường bám trụ lại mảnh đất quê hương.

Không chỉ hiến dâng những núm ruột của mình cho Tổ quốc, bản thân Mẹ Thứ cũng là một người lính dũng cảm trên mặt trận hậu phương. Ngay trong khu vườn nhà mình, nơi có 5 hầm bí mật, Mẹ đã nuôi giấu vô số cán bộ, chiến sĩ, du kích hoạt động. Những đêm dài thức trắng canh chừng giặc, những lon gạo chắt chiu dành dụm nuôi quân… Mẹ đã lấy thân mình che chở cho cách mạng như che chở cho chính những đứa con ruột thịt của mình.Đất nước chúng tôi đang sống bình yên hôm nay, bầu trời trong xanh chúng tôi đang ngước nhìn, tất cả đều được đánh đổi bằng máu của các anh và nước mắt của những người mẹ.

Qua lăng kính của người trẻ, "câu chuyện thời hoa lửa" của Mẹ Thứ không chỉ là trang sử bi tráng của dân tộc, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về lòng biết ơn. Khúc tráng ca về Mẹ dạy cho chúng tôi hiểu rằng: Hòa bình chưa bao giờ là miễn phí. Là những thanh niên đang ngồi trên giảng đường, chúng tôi mang trên vai trách nhiệm phải sống, học tập và cống hiến sao cho xứng đáng với những giọt nước mắt chảy ngược của Mẹ năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn