CÂU CHUYỆN HOA LỪA
Trong những trang sử vàng chói lọi của dân tộc Việt Nam, có những cái tên đã trở thành huyền thoại, thành biểu tượng bất tử cho ý chí và khát vọng của tuổi trẻ. Khi cầm trên tay kế hoạch về chương trình “Câu chuyện thời hoa lửa”, lòng em bỗng trào dâng một cảm xúc khó tả khi nghĩ về những người con ưu tú đã ngã xuống trước ngày Cách mạng tháng Tám năm 1945 thành công. Và người khiến em luôn dành sự ngưỡng mộ, kính trọng sâu sắc nhất chính là anh Lý Tự Trọng – người đoàn viên thanh niên cộng sản
Trong những trang sử vàng chói lọi của dân tộc Việt Nam, có những cái tên đã trở thành huyền thoại, thành biểu tượng bất tử cho ý chí và khát vọng của tuổi trẻ. Khi cầm trên tay kế hoạch về chương trình “Câu chuyện thời hoa lửa”, lòng em bỗng trào dâng một cảm xúc khó tả khi nghĩ về những người con ưu tú đã ngã xuống trước ngày Cách mạng tháng Tám năm 1945 thành công. Và người khiến em luôn dành sự ngưỡng mộ, kính trọng sâu sắc nhất chính là anh Lý Tự Trọng – người đoàn viên thanh niên cộng sản đầu tiên.
Anh Lý Tự Trọng tên thật là Lê Hữu Trọng, sinh ra trong một gia đình yêu nước. Từ khi còn rất nhỏ, anh đã bộc lộ tư chất thông minh và lòng nồng nàn yêu nước. Ở lứa tuổi mà lẽ ra anh phải được vui chơi, học tập trong yên bình, thì anh đã sớm giác ngộ cách mạng, tham gia vào những nhiệm vụ nguy hiểm để tìm lại độc lập cho Tổ quốc.
Câu chuyện về anh không chỉ là những con số ngày tháng khô khan trong sách giáo khoa, mà là một bản anh hùng ca về lòng dũng cảm. Em vẫn nhớ mãi chi tiết khi anh bảo vệ đồng chí của mình trong một buổi mít tinh tại Sài Gòn năm 1931. Trước họng súng của kẻ thù, anh không hề run sợ, đã dũng cảm nổ súng tiêu diệt tên thanh tra mật thám để giải vây cho đồng đội. Anh bị bắt, bị tra tấn dã man trong nhà tù thực dân Pháp, nhưng ý chí sắt đá của người thanh niên ấy không một giây phút nào lung lay.
Điều khiến một học sinh như em xúc động nhất chính là hình ảnh anh Lý Tự Trọng ở pháp trường. Khi cái chết đã cận kề, anh vẫn ung dung, hiên ngang và ngẩng cao đầu. Câu nói bất hủ của anh: “Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác” đã trở thành tuyên ngôn, thành kim chỉ nam cho biết bao thế hệ trẻ Việt Nam. Anh ngã xuống khi mới 17 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người, cái tuổi tràn đầy những ước mơ và hoài bão. Bằng tuổi anh bây giờ, chúng em đang được sống trong hòa bình, được đến trường, được yêu thương, còn anh đã chọn hiến dâng tất cả cho đại nghĩa dân tộc.
Đối với em, anh Lý Tự Trọng không chỉ là một nhân vật lịch sử, mà là một người “anh lớn” để soi rọi lại bản thân mình. Mỗi khi gặp khó khăn trong học tập hay trong cuộc sống, em lại nhớ đến sự kiên cường của anh để tự nhắc nhở mình không được bỏ cuộc. Anh chính là minh chứng sống động nhất cho câu nói “đừng hỏi Tổ quốc đã làm gì cho ta, mà hãy hỏi ta đã làm gì cho Tổ quốc hôm nay”.
Chiến tranh đã lùi xa, những vết tích của thời hoa lửa có thể mờ đi theo năm tháng, nhưng tinh thần của anh Lý Tự Trọng thì vẫn còn mãi. Là một đoàn viên thanh niên, em hiểu rằng mình cần phải có trách nhiệm hơn với bản thân, gia đình và xã hội. Em sẽ nỗ lực học tập, rèn luyện để xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ đi trước. Em muốn viết tiếp những trang sử hào hùng ấy bằng những hành động nhỏ bé nhưng thiết thực: sống có lý tưởng, biết sẻ chia và không ngừng cống hiến.
Anh Lý Tự Trọng đã ra đi, nhưng ngọn lửa cách mạng mà anh thắp lên sẽ vẫn cháy mãi trong tim chúng em. Câu chuyện về anh sẽ luôn là động lực để thế hệ trẻ hôm nay vững bước trên con đường xây dựng và bảo vệ quê hương Việt Nam ngày càng giàu đẹp, văn minh.



