Câu chuyện hoa lửa 340
Ngày ấy, đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Ở một vùng quê nhỏ, ông của mình – khi đó chỉ mới ngoài đôi mươi – đã rời mái nhà tranh để khoác lên mình bộ quân phục xanh, trở thành chiến sĩ lái xe tăng của quân đội.
Ông kể, những năm tháng chiến đấu là những tháng ngày đầy gian khổ: những chuyến hành quân xuyên rừng Trường Sơn, những đêm ngủ trong lòng xe tăng nóng hầm hập, những lần chỉ kịp ăn vội miếng lương khô rồi lại tiếp tục nhiệm vụ. Nhưng trong trái tim ông và đồng đội luôn cháy một điều: khát vọng thống nhất đất nước.
Ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông cùng kíp xe được giao một nhiệm vụ lịch sử. Đoàn xe tăng tiến vào trung tâm Sài Gòn trong tiếng reo hò của nhân dân và cả tiếng súng thưa dần từ địch. Trước mặt họ là Dinh Độc Lập, biểu tượng cuối cùng của chế độ cũ.
Khoảnh khắc quyết định đến rất nhanh. Chiếc xe tăng của ông tăng tốc, lao như vệt thép giữa đường. Ông nói lúc đó tay ông run lên vì hồi hộp, nhưng trái tim thì mạnh mẽ lạ thường. Một tiếng “rầm” vang lên. Cánh cổng sắt vỡ tung. Chiếc xe tiến thẳng vào sân dinh, mở ra thời khắc chấm dứt chiến tranh.
Ông bảo, đó không chỉ là chiến thắng của riêng ông hay riêng một kíp xe – mà là chiến thắng của cả dân tộc. Sau ngày đất nước hòa bình, ông trở về quê, sống cuộc đời bình dị, hiền hòa, luôn dặn con cháu phải trân quý những gì mình đang có.
Với mình, ông không chỉ là người hùng trên chiến trường, mà còn là người ông ấm áp, hiền hậu nhất trong từng câu chuyện kể về quá khứ. Mỗi lần nhắc lại, đôi mắt ông vẫn ánh lên niềm tự hào – niềm tự hào của một người từng góp phần làm nên lịch sử.



