Bài viết

Câu chuyện hoa lửa 624

Hưng Yên13/01/2026Nguyễn Đoàn Hoàng Anh (11a7)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dưới đây là một câu chuyện sáng tác mang tên “Thời hoa lửa – Hồi ức của ông Trần Can” — kể lại bằng giọng kể của một người già, nhìn lại những năm tháng đầy lửa – để tưởng nhớ, để không quên, và để hiểu sâu hơn về giá trị của hòa bình.

Thời gian đã trôi — nhưng lửa vẫn cháy trong tim

Tôi là Trần Can, người lính năm xưa của một trung đội công binh, sinh ra ở một làng quê nhỏ bên bờ sông. Mỗi khi nhớ lại những ngày tháng cũ, tim tôi lại rộn lên như ngọn lửa không bao giờ nguội — lửa của tình đồng đội, của lý tưởng, và của hi sinh.

1. Lời từ biệt bên bến sông

Tôi vẫn nhớ rõ ngày tôi rời làng, tay mẹ nắm chặt — bàn tay khô, nứt nẻ vì bươn chải. Mẹ chỉ nói một câu mỏng manh:

“Thằng Can, mà về an toàn… con đừng quên gửi lá thư cuối cùng cho cha con.”

Tôi mỉm cười, gật đầu, nhưng lòng đầy băn khoăn: không biết có trở lại được hay không. Những người bạn cùng đi — với ánh mắt quyết tâm, với lời thề bên cánh đồng lúa đang xanh — ai cũng lặng lẽ rời bỏ. Họ không giống bao thiếu niên chưa biết nhiều về đời. Họ mang trong lòng khát vọng được góp phần làm nên một ngày mai khác.

2. Đêm trên đường lửa

Đêm đầu tiên trên rừng — tiếng côn trùng rỉ rả, xen lẫn tiếng lá khô xào xạc, và có lúc, tiếng máy bay gầm trên cao. Trời không sao, nhưng lòng người lại ngổn ngang.

Chúng tôi được lệnh mở đường, san lấp hố bom, kéo đường dây tải điện để phục vụ chiến dịch. Đêm đó, tôi cầm cuốc, mồ hôi pha lẫn bụi đất, tay teo tóp vì sương lạnh.

Có lúc, tôi chợt nghe tiếng một người bạn cũ — tên Kiên — nói nhỏ:

“Can ơi, nếu mình qua được đêm này… mai mình ra Hà Nội tìm cái quán phở Hot phố Phùng Hưng mà ăn một bát to, nhỉ?”

Tôi bật cười, dù bụi lẫn mồ hôi gáy tôi cay rát. Có lẽ đó là cách chúng tôi giữ cho lòng mình khỏi sụp đổ: bằng một bát phở bình thường, một ngôi nhà ấm, một mái hiên có mẹ cha mong đợi.

3. Tan hoang và đồng cảm

Một đêm khác — bom nổ gần đường — mặt đất rung chuyển, cây đổ, đất đá cuồn cuộn như sóng biển đánh vỡ bờ. Chiếc cuốc của tôi tuột khỏi tay, rơi xuống hố bom. Rồi tiếng hô:

“Cứu Kiên! Kiên bị chôn vùi!”

Tôi và đồng đội đào bới, tay run, tim đập như muốn rơi ra khỏi lồng ngực. Bụi, mảnh bom, máu — tất cả hòa lẫn trong đêm đen. Khi ánh đèn pin soi lên — chúng tôi phát hiện: Kiên đã không qua được.

Anh ấy nằm đó, giữa rừng, khuôn mặt yên — như ngủ say. Tôi cúi xuống, đặt tay lên vai, tự nhủ:

“Kiên à… mình hứa sẽ mở đường qua cho bao người – để thống nhất đất nước. Bây giờ mình sẽ tiếp bước.”

Đó là lần đầu tiên, tôi hiểu sâu sắc — lửa thời hoa không chỉ là bom đạn, mà là khát vọng, là tinh thần, là trách nhiệm với đồng đội, với đất nước.

4. Khi đất nước thức giấc

Chiến tranh khép lại. Tôi trở về làng, tóc bạc thêm, dáng đi cong đôi chút. Mái nhà cũ đã thấm dột, mẹ tôi đã khuất khi tháng năm còn đang rực lửa. Tôi đặt những tấm hình — ảnh đồng đội, ảnh chiến hào, ảnh đường Trường Sơn đã mở — bên chiếc bàn gỗ cũ.

Mỗi lần nhìn chúng, tôi thấy lại gương mặt Kiên, thấy lại mùi đất rừng ẩm, mồ hôi và máu hòa lẫn. Tôi âm thầm tự nhủ: dù hòa bình, dù yên ấm — lửa thời hoa ấy vẫn cháy. Cháy để dạy tôi trân trọng hơi ấm gia đình, trân trọng từng bữa cơm, từng nụ cười con cái, từng bình minh không tiếng còi báo động.

5. Di sản của lửa — và của hoa

Giờ đây, khi tuổi đã cao, tôi thường kể lại với cháu:

“Những năm đó, chúng mày không biết — chúng mày chỉ được nghe trong sách, trong phim. Nhưng sống qua rồi, mới hiểu: tự do — không phải là điều ai đó tặng. Mà là điều chúng ta phải giành. Đất nước lặng bình hôm nay — là nhờ những bàn tay, trái tim, và những tháng ngày ‘hoa lửa’ như bố của chúng mày trải qua.”

Tôi không muốn con cháu quên. Không muốn họ mặc nhiên hưởng bình yên mà không biết giá của nó.

Và mỗi khi chiều buông trên cánh đồng — gió lùa qua mái rạ — tôi vẫn thấy hình ảnh một thiếu niên cầm cuốc, mếu máo vì kiệt sức, nhưng đôi mắt vẫn sáng — ánh sáng của niềm tin, của tương lai.

Đó — là di sản lửa mà tôi mang cả đời. Là hoa đã nở giữa lửa đạn. Là ký ức không phai — của ông Trần Can, một cựu bộ đội, một người đồng đội của biết bao “Kiên” và “Lan” khác, của một thời đã qua… nhưng mãi sống trong tim.

Tư liệu " Quân Đội Nhân Dân "

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn