Bài viết

Câu chuyện hoa lửa 632

Hưng Yên08/01/2026Nguyễn Đăng Mạnh1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy lịch sử hào hùng của dân tộc, thế hệ cựu chiến binh luôn là biểu tượng sáng ngời về lòng yêu nước và sự hy sinh cao cả. Một trong những hình ảnh xúc động và truyền cảm hứng mạnh mẽ nhất gần đây chính là Cựu chiến binh Nguyễn Văn Môn, người đã đi trọn vẹn qua "thời hoa lửa" của đất nước. Cụ Nguyễn Văn Môn, hiện đã 95 tuổi, là người con của xã Mễ Sở, tỉnh Hưng Yên. Cuộc đời binh nghiệp của Cụ gắn liền với hai cuộc kháng chiến vĩ đại: từ Kháng chiến chống Pháp đến Kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Dù tuổi đã cao, sức đã yếu và phải di chuyển bằng xe lăn, tinh thần người lính trong Cụ vẫn luôn cháy bỏng.

Qúa trình tham gia cách mạng nhập ngũ:

Giao liên thời kháng chiến chống Pháp: Năm 16 tuổi, ông làm giao liên ở Hà Nội, dũng cảm đưa tin và truyền đơn cho Việt Minh. Ông từng bị bắt nhưng đã liều mình bơi qua sông Hồng để trốn thoát một cách kỳ diệu.

Chống Mỹ cứu nước: Năm 1968, ông là đội trưởng đội dân quân tự vệ trực chiến ở bãi đê sông Hồng. Đội của ông đã bắn rơi một chiếc B-52 và bắt sống phi công Mỹ, mang về chiến công lớn.

Đời sống sau chiến tranh: Sau chiến tranh, ông trở về quê hương Hưng Yên và giữ chức vụ Trưởng Công an xã Mễ Sở.

Một trong những câu chuyện thường được ông thường kể lại trong các buổi giao lưu với thanh niên Hưng Yên, như một lời nhắc nhở sâu sắc về sự khốc liệt của chiến tranh và tình đồng đội thiêng liêng “Chuyến giao liên đêm và kỷ niệm không quên về người đồng đội trẻ”.

Bối cảnh:Câu chuyện diễn ra vào khoảng năm 1947-1948, khi ông Môn mới 16, 17 tuổi, đang hoạt động cách mạng bí mật tại Hà Nội trong những ngày đầu kháng chiến chống Pháp.

Ông Môn bồi hồi nhớ lại:

"Nhiệm vụ của tôi lúc đó là giao liên. Mỗi đêm, tôi và một đồng đội tên Hoàng, cũng chỉ trạc tuổi tôi, nhận nhiệm vụ mang tài liệu mật từ khu vực an toàn ra vùng tạm chiếm. Chúng tôi thường phải đi qua những con đường nhỏ, né tránh các trạm gác của lính Pháp, mỗi bước đi đều phải nín thở.

Có một đêm mưa phùn, trời tối đen như mực. Chúng tôi nhận nhiệm vụ mang một bức thư cực kỳ quan trọng. Khi đến gần khu vực Hàng Đậu, chúng tôi phát hiện có lính tuần tra. Chúng tôi nhanh chóng tìm chỗ ẩn nấp. Hoàng, người đồng đội của tôi, là một cậu bé nhanh nhẹn, nhưng đêm đó không hiểu sao lại có chút lo lắng.

Trong lúc ẩn mình, Hoàng thì thầm với tôi: 'Môn này, nếu chẳng may bị địch bắt, mày phải tìm cách thoát được, tài liệu quan trọng lắm. Nhớ chuyển lời tao về nhà nhé.' Lòng tôi lúc đó thắt lại, tôi trấn an Hoàng.

Khi lính tuần tra đi qua, chúng tôi tiếp tục di chuyển. Bất ngờ, một toán lính khác xuất hiện từ hướng ngược lại. Chúng tôi bị lộ. Tiếng súng nổ vang, Hoàng trúng đạn và gục xuống ngay lập tức. Tôi bàng hoàng, chỉ kịp lao vào ôm lấy Hoàng, nhưng cậu ấy đã không qua khỏi.

Trong khoảnh khắc sinh tử đó, tôi nhớ lời Hoàng dặn, tôi cắn răng nén đau thương, vội vàng lấy tài liệu từ người Hoàng, men theo bờ tường trốn thoát. Nước mắt tôi hòa lẫn với nước mưa, với máu của đồng đội. Đó là lần đầu tiên và cũng là lần đau đớn nhất tôi chứng kiến đồng đội mình hy sinh ngay trước mắt. Hoàng ra đi khi chỉ mới mười bảy tuổi."

Mỗi khi kể đến đây, giọng ông Môn lại nghẹn lại, ánh mắt rưng rưng. Ông chia sẻ:

"Tôi may mắn sống sót trở về, đi qua hai cuộc chiến tranh. Nhưng hình bóng Hoàng và những người đồng đội khác luôn ở trong tâm trí tôi. Câu chuyện này không chỉ là ký ức của riêng tôi, mà là lời nhắc nhở về sự hy sinh to lớn của thế hệ đi trước. Chúng tôi chiến đấu không phải vì danh vọng, mà vì độc lập, tự do cho Tổ quốc, để thế hệ sau được sống trong hòa bình.

Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu xương. Tôi mong các bạn trẻ hãy trân trọng điều đó, sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của cha anh."

Anh Minh người được nghe ông kể lại từng nói:Khi nghe ông Môn kể câu chuyện này trong buổi sinh hoạt Đoàn, chúng tôi ai nấy đều lặng người xúc động. Giọng kể của ông chân thật, không hề khoa trương, khiến lịch sử trở nên sống động và gần gũi hơn bao giờ hết. Đó là bài học lịch sử quý giá nhất mà không một cuốn sách giáo khoa nào có thể truyền tải được."

Hình ảnh mới nhất của cụ được biết nhiều đến mới đây thông qua báo chí “NGƯỜI LAO ĐỘNG” là Hình ảnh xúc động chứng kiến cựu chiến binh 95 tuổi ngồi xe lăn tới xem diễu binh cụ Nguyễn Văn Môn. Tại Lễ kỷ niệm, diễu binh, diễu hành 80 năm Cách mạng tháng Tám thành công và Quốc khánh 2-9 bắt đầu từ 6 giờ 30 ngày 2-9 tại Quảng trường Ba Đình lịch sử ở Thủ đô Hà Nội. Các lực lượng chức năng làm nhiệm vụ không khỏi xúc động khi thấy cụ Nguyễn Văn Môn (quê xã Mễ Sở, tỉnh Hưng Yên), trên ngực áo đeo đầy huân, huy chương ngồi xe lăn tới xem tổng duyệt. Cụ lặng lẽ dõi theo từng hàng quân rầm rập tiến bước. Người quanh cụ reo hò, vẫy cờ, hô vang “Việt Nam! Việt Nam!”, còn cụ chỉ lặng im, đôi mắt sâu thẳm. Dù tuổi cao sức yếu nhưng cụ Nguyễn Văn Môn vẫn có nguyện vọng tận mắt chứng kiến cuộc biểu dương sức mạnh, khí thế hào hùng ngày nay của quân đội, đất nước ta.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn