Câu chuyện hoa lửa 695
Trong chuyến tìm hiểu các nhân chứng lịch sử tại địa phương, tôi có dịp được trò chuyện với ông Nguyễn Văn T, một cựu chiến binh sống tại thôn Hoàng Xá, xã Triệu Việt Vương. Dù tuổi đã cao, giọng nói của ông vẫn mạnh mẽ và đầy tự hào khi nhắc lại những năm tháng chiến đấu gian khổ trên tuyến đường Trường Sơn.
Ông kể rằng năm 1971, khi mới hơn 18 tuổi, ông rời quê để lên đường nhập ngũ. Đơn vị của ông làm nhiệm vụ mở đường và vận chuyển vũ khí, lương thực vào chiến trường miền Nam. Trên tuyến đường Trường Sơn, bom đạn luôn rình rập. Nhiều lần máy bay Mỹ rải bom bất ngờ, cả đơn vị phải lao xuống hầm trú, có hôm đất đá phủ kín người.
Nhưng sau mỗi đợt bom, mọi người lại đứng dậy, tiếp tục đấy xe hàng đến nơi an toàn.
Kỷ niệm khiến ông nhớ nhất là lần phải cõng thương binh vượt hơn chục cây số trong đêm.
Đường rừng tối và trơn trượt, bom vừa nổ xong còn ám khói, nhưng không ai bỏ cuộc. Khi đưa được thương binh về tuyến sau, cả đơn vị kiệt sức nhưng vô cùng nhẹ nhõm vì đã hoàn thành nhiệm vụ.
Sau khi hòa bình lập lại, ông trở về Triệu Việt Vương, tiếp tục lao động và đóng góp cho phong trào địa phương. Cuộc sống giản dị của ông càng làm tôi thêm kính trọng khi nghĩ đến những năm tháng tuổi trẻ mà ông đã dành trọn cho Tổ quốc.Trong quá trình tìm hiểu tư liệu lịch sử tại địa phương, tôi được gia đình bà Trần Thị H kể lại những ký ức thời bà tham gia lực lượng thanh niên xung phong trong kháng chiến chống Mỹ. Bà sinh ra tại xã Triệu Việt Vương, tham gia TNXP khi mới 17 tuổi.
Nhiệm vụ của bà là san lấp hố bom, đảm bảo giao thông và vận chuyển nhu yếu phẩm cho bộ đội.
Công việc tuy không trực tiếp cầm súng nhưng lại vô cùng nguy hiểm. Có những lúc vừa dọn xong đoạn đường thì máy bay Mỹ lại quay lại ném bom, tạo thêm hố mới, buộc cả đội phải làm lại từ đầu.
Bà từng bị sức ép bom làm ngất đi, đồng đội tưởng bà đã hy sinh. Nhưng khi tỉnh lại, bà vẫn xin tiếp tục ở lại đơn vị để hoàn thành nhiệm vụ.
Dù trải qua chiến tranh ác liệt, bà luôn sống hòa đồng, lạc quan và hết mình vì tập thế. Sau hòa bình, bà trở về quê hương, lập gia đình và góp phần xây dựng đời sống mới tại Triệu Việt Vương.
Những năm tháng gian khổ ấy đã trở thành niềm tự hào của bà và của cả gia đình.



