Bài viết

Câu chuyện hoa lửa 947

Hưng Yên13/01/2026Phạm Văn Huấn (11a7)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một buổi sinh hoạt truyền thống đầu tháng Ba, lớp chúng tôi được nghe câu chuyện về một người lính của thời hoa lửa – bác Nguyễn Văn Thành. Câu chuyện của bác vừa được thầy cô giới thiệu, vừa được chúng tôi xem lại trên kênh “Lịch Sử & Nhân Chứng Việt Nam”, nơi ghi lại những ký ức của những người từng đi qua chiến tranh.

Bác Thành sinh ngày 12 tháng 3 năm 1955 tại Quảng Ngãi. Khi mới mười chín tuổi, bác đã tình nguyện lên đường, trở thành chiến sĩ thông tin ở mặt trận Tây Nguyên – nơi được xem là “tọa độ lửa” của những năm tháng cuối cuộc kháng chiến chống Mỹ. Nhiệm vụ của bác là giữ liên lạc giữa các đơn vị, truyền nhận tín hiệu kịp thời để hỗ trợ chỉ huy chiến dịch. Công việc ấy tưởng bình thường nhưng lại vô cùng nguy hiểm: chỉ một sai sót nhỏ có thể ảnh hưởng đến cả trận đánh.

Bác kể rằng những đêm băng rừng truyền tin là thử thách lớn nhất. Mưa rừng xối xả, vắt bám đầy chân, thỉnh thoảng tiếng bom từ xa vọng lại khiến ai cũng thót tim. Một lần, đang vượt qua suối Đăk Bla thì pháo địch bất ngờ dội xuống. Bác phải ép sát người vào bờ đất, ôm chặt chiếc máy liên lạc như ôm sinh mạng của cả đơn vị. “Lúc đó chỉ có một suy nghĩ: phải giữ đường dây cho anh em phía trước,” bác nói trên video tư liệu mà chúng tôi xem.Dù bom đạn ác liệt, bác Thành vẫn nhắc nhiều đến những khoảnh khắc đẹp – những “đốm hoa giữa lửa”. Đó là buổi tối cả đơn vị quây quần bên bếp, chia nhau mẩu khoai sắn; là tiếng hát át tiếng bom để động viên nhau trước giờ xuất kích; là những dòng thư gửi mẹ viết vội trước mỗi trận đánh.

Hòa bình lập lại, bác trở về quê hương với mái tóc bạc và ký ức không thể nào quên. “Thanh xuân của bác là trong bom đạn, nhưng đó là tuổi trẻ đẹp nhất, vì được sống cho Tổ quốc,” bác nói, ánh mắt sáng lên giữa màn hình của buổi phỏng vấn trên kênh.

Câu chuyện thời hoa lửa của bác Nguyễn Văn Thành để lại trong chúng tôi nhiều suy nghĩ. Nhờ những nhân chứng sống như bác, thế hệ trẻ hiểu hơn giá trị của hòa bình, của sự hy sinh thầm lặng, và ý nghĩa của việc sống có trách nhiệm với đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn