CÂU CHUYỆN HOA LỬA BÊN BỜ PÁC BÓ
Rừng Pác Bó đêm ấy tối như mực. Sương dày như tấm khăn voan trắng phủ lên những tán cây cổ thụ. Dưới khe suối Lê-nin trong veo, bóng một con người đang lặng lẽ cúi xuống rửa mặt, nước lạnh buốt nhưng đôi mắt Người vẫn sáng và bình thản lạ kỳ. Đó là năm 1941, ngày Bác trở về Tổ quốc sau hơn ba mươi năm bôn ba tìm đường cứu nước. Trong gian lều nhỏ dựng bằng mấy thân nứa ghép lại, ngọn lửa leo lét cháy. Ánh lửa ấy hắt lên vách đá, run rẩy theo từng cơn gió đêm, trông như hoa lửa – những chùm sáng
Rừng Pác Bó đêm ấy tối như mực. Sương dày như tấm khăn voan trắng phủ lên những tán cây cổ thụ. Dưới khe suối Lê-nin trong veo, bóng một con người đang lặng lẽ cúi xuống rửa mặt, nước lạnh buốt nhưng đôi mắt Người vẫn sáng và bình thản lạ kỳ. Đó là năm 1941, ngày Bác trở về Tổ quốc sau hơn ba mươi năm bôn ba tìm đường cứu nước. Trong gian lều nhỏ dựng bằng mấy thân nứa ghép lại, ngọn lửa leo lét cháy. Ánh lửa ấy hắt lên vách đá, run rẩy theo từng cơn gió đêm, trông như hoa lửa – những chùm sáng



