Câu chuyện Hoa lửa Đường 5 rực lửa

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, quân và dân Phú Yên dưới sự lãnh đạo của Đảng bộ tỉnh đã hăng hái tham gia đấu tranh chống Mỹ - Ngụy, lập được nhiều chiến công vang dội như phong trào Đồng Khởi Hòa Thịnh 1960, thực hiện tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968.
Trong cuộc tổng tiến công và nổi dậy mùa xuân 1975, quân dân Phú Yên đánh thắng cuộc rút quân của địch từ Tây Nguyên xuống đồng bằng trên đường số 5. Với khí thế thừa thắng xông lên, đến 11 giờ ngày 1 tháng 4 năm 1975, quân và dân Phú Yên đã giải phóng hoàn toàn thị xã Tuy Hòa và toàn tỉnh Phú Yên, kết thúc hơn 20 năm kháng chiến chống Mỹ đầy vẻ vang của nhân dân tỉnh nhà.
Vừa qua, tụi em đã có dịp trực tiếp đến phỏng vấn một bác cựu chiến binh, cuộc trò chuyện không quá dài, nhưng những lời bác chia sẻ khiến tụi em suy nghĩ rất nhiều.
Ông Trần Văn Mười quê ở xã Hòa Hiệp Nam huyện Đông Hòa, ông sớm đã tham gia cách mạng khi chưa đầy 18 tuổi. Ông là hình mẫu bộ đội Cụ Hồ, tấm gương tiêu biểu của lực lượng vũ trang tỉnh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
“Bác đánh ác liệt nhất là kết thúc cuộc chiến tranh. Đường 5 lịch sử này là hồi “nó” bị thất thủ ở Buôn Ma Thuột, rồi lại rút bỏ Tây Nguyên về đồng bằng, giữ các tỉnh miền Trung để rồi chờ thời cơ phản kích. Nhưng trên đường rút xuống, đi xuống đường 7 rồi qua đường 5, có ba tiểu đoàn bộ binh: tiểu đoàn 9, tiểu đoàn 96, tiểu đoàn 13, cùng bốn đại đội đặc công chặn, tiêu diệt và đánh tan rã” - Bác chia sẻ.
Bác đối mặt với cảnh nghèo đói dài ngày, có khi phải ăn sung thay cơm. Ngoài những khó khăn ấy, bác còn phải tiếp xúc với chất độc màu da cam, một chất độc hại có thể gây ảnh hưởng đến sức khỏe con người. “Chất độc da cam là một chất mà thế giới nghiêm cấm trong chiến tranh, mà “nó” vẫn đem ra dùng, nói rằng thả chất này chỉ để rụng lá cây dễ dàng thấy người mà đánh, nhưng không phải. Nên phải nói trong cuộc chiến tranh, ta đã rất là anh dũng, rất là ngoan cường, rất là thông minh, có những mưu sách đánh, tiêu diệt, và giành lại độc lập đất nước”.
Từ những câu chuyện kháng chiến đầy gian khổ, lời bác chậm rãi mở ra những suy nghĩ và gửi gắm dành cho lớp trẻ hôm nay: “Bây giờ các cháu được học hành, được hưởng hòa bình, cố gắng rèn luyện mình về trình độ khoa học kĩ thuật để làm chủ đất nước và xây dựng trong mình một lòng tin, có bản lĩnh để mà cố gắng cùng nhau xây dựng một đội ngũ cán bộ, chiến sĩ, quân đội vững vàng để gìn giữ đất nước và xây dựng thế hệ trẻ có bản lĩnh, có tri thức để giữ đất nước, quê hương của mình”.
Qua những lời chia sẻ của bác cựu chiến binh, em thấm thía rằng thế hệ trẻ hôm nay đang được sống trong hòa bình - điều mà lớp người đi trước đã đánh đổi bằng cả tuổi trẻ và xương máu. Vì vậy, bác nhắn nhủ chúng em phải học tập nghiêm túc hơn, phải nắm vững tri thức làm chủ khoa học kĩ thuật để đưa đất nước phát triển bền vững, nhưng bên cạnh tri thức người trẻ cần giữ gìn văn hóa truyền thống, những giá trị làm nên bản sắc Việt Nam qua hàng nghìn năm lịch sử. Bác nói: “Một dân tộc chỉ thật sự mạnh khi tiến bộ về khoa học, vừa không đánh mất cội nguồn”. Chúng em cần phải nuôi dưỡng lòng yêu nước, sẵn sàng chung tay xây dựng một lực lượng Quốc phòng đủ sức bảo vệ Tổ Quốc trong mọi hoàn cảnh. Lời bác như một lời nhắc rằng: Tuổi trẻ hôm nay phải có trí tuệ, có trách nhiệm, có bản lĩnh và có tình yêu với đất nước để tiếp bước cha anh, xây dựng tương lai Việt Nam vững vàng hơn.



