CÂU CHUYỆN HOA LỬA VỀ LIỆT SĨ LÊ VĂN HUỲNH
CÂU CHUYỆN HOA LỬA VỀ LIỆT SĨ LÊ VĂN HUỲNH
Gió chiều từ cánh đồng lúa thổi vào hiên nhà, mang theo mùi thơm dìu dịu của lúa non. Bà Xơ – người đàn bà đã đi qua hơn bảy mươi mùa lúa – ngồi trước bàn thờ, đôi tay run run chỉnh lại tấm di ảnh người chồng liệt sĩ. Mỗi chiều như thế, bà đều thắp hương, trò chuyện với ông như thể ông vẫn còn đâu đó quanh mình. Ông chính là liệt sĩ Lê Văn Huỳnh.
Câu chuyện về Liệt sĩ Lê Văn Huỳnh là câu chuyện cảm động về tình yêu, sự hy sinh trong chiến tranh và lòng chung thủy của người ở lại. Liệt sĩ Lê Văn Huỳnh sinh ra ở xã Lê Lợi- Huyện Kiến Xương- TỉnhThái Bình (nay là thôn Văn Hanh-Xã Lê Lợi- Tỉnh Hưng Yên). Ông là sinh viên năm thứ tư Đại học Xây dựng-Hà Nội đã lên đường ra mặt trận, hy sinh năm 1973 tại Thành cổ Quảng Trị. Trước khi hi sinh, ông đã viết một bức thư dự cảm về cái chết của mình, lời thư và câu chuyện hy sinh của ông đã được bà Đặng Thị Xơ, vợ ông, giữ gìn và kể lại.
Ngày ấy, năm 1972, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ ác liệt bước vào cao điểm, hai vợ chồng ông cưới nhau được 7 ngày, ông khoác ba lô lên đường vào chiến trường Quảng Trị, bà Xơ chia tay ông mà lòng nặng trĩu nhưng vẫn động viên ông. Bà đã hứa với ông sẽ trọn đời chờ đợi ngày ông trở về.
Trên đường vào chiến trường, ông Huỳnh vẫn đều đặn gửi thư về cho gia đình và người vợ trẻ của mình. Bà Xơ ở nhà chăm sóc mẹ chồng và tham gia các hoạt động tại địa phương, chờ ngày ông trở về sum họp. Thế nhưng, chỉ sau một năm nhập ngũ, ông đã ngã xuống. Trước khi hi sinh, dường như ông dự cảm được nên viết 10 trang thư về cho gia đình. Mở đầu bức thư ông linh cảm rõ ngày mình sẽ ra đi, nên đã chia sẻ với người thân bằng những lời gan ruột nhất: “Con ngồi đây biên vài dòng chữ cuối cùng trước khi đã “đi nghiên cứu bí mật trong lòng đất” thì gia đình khỏi thấy đó là điều đột ngột… Mẹ kính mến! Lớn lên trong tay mẹ từ khi còn trứng nước, chưa đền đáp được công ơn to lớn đó của mẹ thì đứa con út của mẹ đã phải đi thăm bố con rồi. Thư này tới tay mẹ, chắc mẹ buồn lắm. Lòng mang nặng đẻ đau giọt máu đào hơn ao nước lã, lá vàng còn ở trên cây, lá xanh rụng xuống trời ơi hỡi trời…”.
Bên cạnh những dòng thư viết vội gửi đến người mẹ già yếu, ông cũng dành tình cảm cho người vợ mới cưới, cho người thân với những gửi gắm, dặn dò tha thiết. Tình nghĩa vợ chồng thủy chung, son sắt luôn hằn sâu trong tâm thức ông.
“Em sẽ đọc bức thư này cho mọi người trong gia đình nghe trong buổi lễ truy điệu anh. Cho anh gửi lời chúc sức khỏe đến tất cả những người quen thân thuộc trên quê hương trong buổi lễ truy điệu lịch sử này… Thôi nhé em đừng buồn, khi được sống trong hòa bình hãy nhớ tới anh. Nếu thương anh thực sự, thì khi hòa bình có điều kiện vào Nam lấy hài cốt anh về. Đường đi như sau: Đi tàu vào thị xã Quảng Trị, qua sông Thạch Hãn là nơi anh đã hy sinh khi đưa hàng qua sông. Từ thị xã ngược qua cầu hỏi thăm về Nhan Biều 1, sẽ thấy tấm bia ghi dòng chữ tên anh đục trên mảng tôn…”.
Không những thế, ông còn tiên đoán được ngày mình hy sinh cũng như cái nơi mà ông sẽ ngã xuống, địa điểm đồng đội sẽ chôn cất. Cũng chính nhờ vậy mà mà gia đình đã tìm được hài cốt của ông sau 30 năm lưu lạc (1972 - 2002) bên dòng sông Thạch Hãn.
Tôi chưa có dịp được gặp người mẹ và người vợ của liệt sỹ Lê Văn Huỳnh ngoài đời, nhưng tôi vẫn có thể tưởng tượng được hình ảnh người mẹ đợi con, vợ đợi chồng nhuốm lên dáng người hanh hao, khô gầy và đôi mắt buồn thăm thẳm, nỗi buồn khắc khoải chờ mong mấy chục năm dài đằng đẵng của hai người phụ nữ nơi quê nhà ấy. Đọc Lá thư từ Thành cổ Quảng Trị của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh để thế hệ trẻ hôm nay hiểu được cái gì gọi là “khốc liệt” là “chiến tranh”! Nếu như biết trước ngày tháng, biết trước lý do sẽ hy sinh, nhưng tại sao họ, một thế hệ vẫn quyết định dấn thân không lùi bước? Chẳng phải vì hòa bình, vì đất nước chúng ta hôm nay hay sao?
Nếu từng tìm đọc những lá thư gửi về từ chiến trường, những nhật ký còn lại trong tư liệu, có thể bạn đã bắt gặp Lá thư thiêng từ Thành cổ Quảng Trị rồi.
Năm 1972 khốc liệt, đất nước chúng ta mất đi một lớp người. Đến bây giờ, câu thoại trong phim Mùi Cỏ Cháy vẫn còn làm bao lớp người thổn thức: "Mùa hè năm ấy, hy sinh nhiều quá, toàn là lính trẻ"...
Câu chuyện về liệt sĩ Lê Văn Huỳnh và người vợ trẻ thuỷ chung là một minh chứng sống động cho những hi sinh, những cống hiến lớn lao của thế hệ cha anh đi trước. Để rồi hôm nay, thế hệ trẻ chúng ta càng thấm thía hơn cái giá của hoà bình, biết trân trọng những thành quả của cha anh, sống có lí tưởng và đóng góp thật nhiều vào công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.



