câu chuyện kể về cuộc chiến ở Thành cổ Quảng Trị- 12a3
ông trực tiếp tham gia chiến đấu
Trước khi nhận được giấy gọi nhập ngũ thì bọn mình tất cả đều viết đơn tự nguyện và thậm chí là mình có anh bạn trên mình một khoá anh quê Quảng Trị trích máu viết đơn bằng máu xin về để bảo vệ quê hương . Thế cho nên là tất cả bọn mình đều là tình nguyện ra mặt trận , cho nên có giấy gọi là chuyện bình thường và đúng nguyện vọng chỉ có cái điều tức là năm ấy lụt rất to vỡ đê thì phải đi giúp dân , chứ còn hoàn toàn bọn mình đều tình nguyện hết có 1 vài trường hợp an hem nó nhát thì nó hãi chứ còn mình là 1 trong những người thợ . Tôi và 1 số bạn bè viết đơn , có một kỉ niệm đặc biệt mình học văn chịu ảnh hưởng văn học cổ điển Trung Quốc thì hôm tiễn 350 sinh viên tổng hợp lên đường , tập trung ở khu Thượng Đỉnh thì lúc bấy giờ thầy hiệu trưởng đọc diễn văn xong thì là thầy tiễn các em lên đường vào mặt trận thế thì 1 cơn lốc nổi lên và cái cờ treo ở khoa toán gẫy thế thì đọc Tam Quốc thì đầu óc đẫm chất chiến trường thế cờ gãy thế này xem ra mất nhiều đấy thì thế thôi ấn tượng dân khoa văn thôi . Thực sự vào chiến trường thì an hem khoa toán mất nhiều , thì bọn mình bảo đấy thiên địa , nói chung là ngoài chuyện đấy ra buổi lên đường rất khí thế và đặc biệt các bạn gái khoa văn nước mắt lưng tròng khiến các chàng đi cũng nhiều lưu luyến . Buổi lên đường náo nức , vui ngoại trừ hiện tượng dân khoa văn để ý cái cờ thế mấy thằng đậm chất văn chương cứ đùa nhau . Sau này khi giữ thành cổ bản chất mình lùi dần lùi dần lính Sài Gòn tấn mà xin lỗi bạn phải nói thế này ta quân ít , đạn gạo ít cứ bị lùi dân bên họ là đạn gạo mấy bơ nhiều lắm cứ thế tấn mà cứ xe tang lúc nào cũng xe tang còn mình xe tăng không vào được nữa , đánh gọi là không phải tấn công mà là đánh phòng ngự không xe tăng vào cho nên là cái thế của nó là bạn hình dung nơi nào quân ta đóng thì sạch bách , bom pháo san phẳng hết cây cối . Sau mình chinh sát cố thủ thì mình phải trèo cây cụt để quan sát đạn và ăn đạn bắt tỉa thì nhiều lắm cho nên tớ là một trong những người chịu hết…….



