Câu chuyện kể về cuộc gặp gỡ xúc động giữa Bác Hồ và nữ anh hùng cách mạng Trần Thị Lý.
Câu chuyện kể về cuộc gặp gỡ xúc động giữa Bác Hồ và nữ anh hùng cách mạng Trần Thị Lý.
Chị Trần Thị Lý, tên thật là Trần Thị Nhâm, là cháu của nhà cách mạng nổi tiếng Trần Cao Vân. Chị tham gia hoạt động cách mạng từ nhỏ. Năm 1958, không may chị bị giặc bắt và bị tra tấn vô cùng dã man. Mặc dù vậy, chị vẫn quyết không khai nửa lời. Khi được giải thoát khỏi cảnh ngục tù tăm tối dã man của chế độ Việt Nam Cộng hòa, chị được đưa ra miền Bắc chữa bệnh. Đầu tháng 11 năm 1958, chị nằm điều trị tại Bệnh viện Hữu nghị Việt Xô.
Mấy lần Bác vào bệnh viện thăm mà chị mê man không hay biết gì cả. Lúc tỉnh dậy, có đồng chí thương binh kể lại chuyện Bác đến thăm, Trần Thị Lý cảm động khóc òa.Một hôm, chị vừa mở mắt ra thì thấy một bác sĩ già khoác chiếc áo blouse trắng, đứng cạnh giường đang nhìn chị trìu mến và mỉm cười hiền hậu. Sau giây phút ngỡ ngàng nhận ra đó là Bác, chị nắm chặt bàn tay người. Đúng Bác Hồ rồi! Người mà lúc ở cùng các đồng đội và bà con ở miền Nam vẫn hằng ước mơ được gặp. Nước mắt giàn giụa, chị nghẹn ngào:"Bác ơi, các cô chú trong nhà tù và đồng bào miền Nam mong nhớ Bác lắm."Sau đó chị lại lịm đi. Lúc tỉnh dậy, các thương binh kể rằng khi đó Bác cũng không cầm được nước mắt.Được sự quan tâm chăm sóc rất mực tận tình của Đảng, của Bác và các y bác sĩ, sống trong tình thương yêu của đồng bào miền Bắc và cả sự chia sẻ của nhân dân thế giới, 42 vết thương do bị tra tấn trên người chị Trần Thị Lý dần dần lành lặn. Chị được đưa về nghỉ dưỡng ở một nơi yên tĩnh. Thỉnh thoảng, chị được Bác cho vào thăm nơi Bác sống và làm việc.Có lần, chị kể cho Bác nghe tình hình đời sống và đấu tranh của chị em phụ nữ miền Nam. Bác cầm tay chị và nhẹ nhàng chạm vào các vết sẹo. Bàn tay Bác run run. Chị không dám kể lại sự tra tấn dã man của giặc sợ Bác xúc động.Thế nhưng đột nhiên Bác hỏi: Chúng nó x.â.u tay cháu với bao nhiêu người khác?Chị giật mình, sao Bác biết, rồi dè dặt thưa: – Dạ, hơn 40.Thấy chị ngập ngừng, Bác lại nhắc: – Cháu kể tiếp đi.Biết không thể giấu Bác được, chị thưa: – Sau những trận đòn tra tấn dữ dội, các chú cách mạng chân bị cùm, tay bị x.â.u dây thép cùng với cháu, độ vài ngày lên cơn sốt giật rồi c.h.ế.t dần c.h.ế.t mòn, chỉ còn lại một mình cháu. Cháu cũng không hiểu tại sao cháu lại không c.h.ế.t.– Tại sao cháu bị chúng tra tấn dã man mà cháu cũng không khai?– Cháu nghĩ là nếu cháu khai thì sẽ mất hết tình thương của cách mạng, của Bác và của các chú, các cô đã đùm bọc dạy dỗ cháu lúc cháu ở trong tù. Cháu khai thì cháu có tội với đồng bào. Lúc nào cháu cũng thấy hình ảnh Bác ở trước cháu. Có lúc cháu nằm mơ thấy Bác đứng trước quân thù, bọn chúng nhìn Bác hoảng sợ chạy hết, và cháu được tự do sung sướng.



