Câu chuyện kể về cựu chiến binh Lê Bá Dương (sinh 1949) – nhân chứng sống của 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị
Câu chuyện kể về cựu chiến binh Lê Bá Dương (sinh 1949) – nhân chứng sống của 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972, qua đó khắc họa sự khốc liệt của chiến tranh và giá trị thiêng liêng của hòa bình.

NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ TỪ THÀNH CỔ
Mưa rơi lặng lẽ trên bờ sông Thạch Hãn. Dòng nước hiền hòa hôm nay từng cuộn đỏ máu người trong những ngày tháng không thể nào quên.
Ông là cựu chiến binh Lê Bá Dương (sinh năm 1949) – một trong những người trực tiếp chiến đấu và may mắn sống sót sau 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972. Ông là nhân chứng sống của một trong những giai đoạn khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Năm 1971, khi vừa ngoài hai mươi tuổi, ông nhập ngũ. Trận mạc đưa ông đến Quảng Trị – mảnh đất mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau một gang tấc. Bom đạn dội xuống không ngừng, ngày và đêm gần như không phân biệt. Có những lúc, đất đá trộn lẫn với máu, mưa rơi xuống cũng nhuốm màu đỏ sẫm.
Ông sống sót sau những ngày tháng ấy, nhưng hàng ngàn đồng đội của ông đã nằm lại vĩnh viễn trong lòng đất Thành cổ. Sau chiến tranh, trở về đời thường, ông mang theo một nỗi day dứt không nguôi. Chính từ nỗi đau ấy, ông đã viết nên những vần thơ lặng sâu, trong đó có câu thơ được nhiều thế hệ nhắc nhớ:
“Đò lên Thạch Hãn xin chèo nhẹ,
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm.”
Hôm nay, ông vẫn còn sống để kể lại câu chuyện của một thời hoa lửa. Không phải để nhắc đến chiến công, mà để nhắc thế hệ sau hiểu rằng: hòa bình là điều vô cùng quý giá, được đánh đổi bằng tuổi trẻ và máu xương của biết bao con người.



