Câu chuyện: Khúc tráng ca ở cứ điểm Him Lam
Vào chiều ngày 13 tháng 3 năm 1954, quân ta nổ súng mở màn chiến dịch Điện Biên Phủ, tấn công vào cứ điểm Him Lam. Phan Đình Giót lúc đó là tiểu đội phó thuộc Đại đội 58, Tiểu đoàn 428, Trung đoàn 141, Đại đoàn 312.Trận đánh ác liệt:
Trận đánh diễn ra vô cùng gay go. Quân Pháp dựa vào hệ thống lô cốt kiên cố và hỏa lực mạnh để chống trả quyết liệt. Phan Đình Giót cùng đồng đội được giao nhiệm vụ đánh bộc phá để mở đường cho quân ta tiến lên. Anh đã liên tiếp đánh đến quả bộc phá thứ 9, dù bị thương ở đùi và vai, máu chảy rất nhiều nhưng anh vẫn kiên quyết không rời trận địa.Khoảnh khắc bất tử:
Khi quân ta tiến gần đến lô cốt số 3, một hỏa điểm của địch từ lỗ châu mai khạc đạn liên hồi, khiến nhiều chiến sĩ của ta hy sinh và đội hình bị chững lại. Lúc này, Phan Đình Giót đã dùng hết sức bình sinh, bò sát đến gần lỗ châu mai. Anh định ném quả lựu đạn cuối cùng nhưng cánh tay đã bị thương nặng, không còn đủ sức tung đòn.Trong giây phút sinh tử, với suy nghĩ duy nhất là phải dập tắt hỏa điểm này để đồng đội xông lên, anh đã dồn toàn bộ sức lực còn lại, nhoài người lên và áp chặt ngực mình vào lỗ châu mai.Tiếng súng của địch đột ngột câm bặt. Cả đơn vị bàng hoàng rồi đồng loạt hô vang: "Trả thù cho Phan Đình Giót!" và xông lên tiêu diệt gọn cứ điểm Him Lam. Anh hy sinh khi đôi bàn tay vẫn còn bấu chặt vào mép lỗ châu mai, xác anh chắn toàn bộ luồng đạn của kẻ thù.
Trận đánh diễn ra vô cùng gay go. Quân Pháp dựa vào hệ thống lô cốt kiên cố và hỏa lực mạnh để chống trả quyết liệt. Phan Đình Giót cùng đồng đội được giao nhiệm vụ đánh bộc phá để mở đường cho quân ta tiến lên. Anh đã liên tiếp đánh đến quả bộc phá thứ 9, dù bị thương ở đùi và vai, máu chảy rất nhiều nhưng anh vẫn kiên quyết không rời trận địa.Khoảnh khắc bất tử:
Khi quân ta tiến gần đến lô cốt số 3, một hỏa điểm của địch từ lỗ châu mai khạc đạn liên hồi, khiến nhiều chiến sĩ của ta hy sinh và đội hình bị chững lại. Lúc này, Phan Đình Giót đã dùng hết sức bình sinh, bò sát đến gần lỗ châu mai. Anh định ném quả lựu đạn cuối cùng nhưng cánh tay đã bị thương nặng, không còn đủ sức tung đòn.Trong giây phút sinh tử, với suy nghĩ duy nhất là phải dập tắt hỏa điểm này để đồng đội xông lên, anh đã dồn toàn bộ sức lực còn lại, nhoài người lên và áp chặt ngực mình vào lỗ châu mai.Tiếng súng của địch đột ngột câm bặt. Cả đơn vị bàng hoàng rồi đồng loạt hô vang: "Trả thù cho Phan Đình Giót!" và xông lên tiêu diệt gọn cứ điểm Him Lam. Anh hy sinh khi đôi bàn tay vẫn còn bấu chặt vào mép lỗ châu mai, xác anh chắn toàn bộ luồng đạn của kẻ thù.



