Câu chuyện ký ức
Bà Hương kể những năm 1957, đặc khu Hải Yến - Bình Hưng là nỗi ám ảnh đối với người dân Cà Mau. Lấy lý do chống cộng, địch bắt bớ, giết hại thường dân. Cả nhà bà phải chạy lánh nạn trong rừng. Bà xúc động: "Mẹ tôi vì bảo vệ con cái mà bị địch đánh rồi mang bệnh phổi. Bà mất khi tôi mới 5 tuổi nên tôi rất ghét giặc ngoại xâm và khát khao đất nước hòa bình".
Câu chuyện ký ức
Bà Hương kể lại rằng, vào những năm 1957, vùng đặc khu Hải Yến - Bình Hưng thuộc Cà Mau là một trong những nơi đầy ám ảnh đối với người dân.
Lúc bấy giờ, lấy danh nghĩa “chống cộng”, địch thường xuyên tiến hành bắt bớ, lùng sục và thậm chí giết hại nhiều thường dân vô tội. Cuộc sống của người dân vô cùng bất an, ngày nào cũng sống trong nỗi sợ hãi.
Gia đình bà Hương cũng không tránh khỏi cảnh đau thương đó. Trước sự truy lùng gắt gao, cả gia đình phải rời bỏ nhà cửa, chạy lánh nạn vào rừng sâu để sinh sống tạm bợ. Những ngày tháng ấy thiếu thốn đủ bề, vừa đói, vừa lạnh, lại luôn nơm nớp lo sợ bị phát hiện.
Bà Hương nghẹn ngào nhớ lại:
“Mẹ tôi vì cố gắng bảo vệ con cái mà bị địch đánh đập, sau đó mang bệnh phổi nặng. Bà mất khi tôi mới 5 tuổi. Chính vì vậy, từ nhỏ tôi đã rất căm ghét giặc ngoại xâm và luôn khát khao đất nước sớm có hòa bình.”
Câu chuyện của bà Hương là một ký ức đau thương nhưng giàu giá trị lịch sử, thể hiện:
- Sự tàn khốc của chiến tranh đối với dân thường
- Nỗi mất mát của những gia đình ở miền Nam thời chiến
- Khát vọng hòa bình cháy bỏng của người dân Việt Nam



