Cựu chiến binh

Câu Chuyện Lịch Sử

Bức chân dung về người lính thông tin liên lạc năm xưa qua lăng kính của người cháu ngoại. Câu chuyện là sự giao thoa đầy xúc động giữa những đường dây tín hiệu huyết mạch được đánh đổi bằng máu và nước mắt trong mưa bom bão đạn, với những mạch điện mô phỏng trên giảng đường đại học hôm nay.

Thái Nguyên13/03/2026Bùi Quang Minh (Trường Đại học Kỹ Thuật Công nghiệp)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NHỮNG ĐƯỜNG DÂY TÍN HIỆU CỦA ÔNG

Nhìn qua ống kính máy ảnh, tôi cẩn thận lấy nét vào khuôn mặt chằng chịt nếp nhăn của ông ngoại. Ánh sáng từ bậc thềm hắt lên vạt áo lính đã sờn màu, làm nổi bật tấm huy chương lấp lánh trên ngực trái. Tạch. Bức ảnh hoàn thành. Ông ngoại tôi cười hiền từ, nụ cười của một cựu chiến binh đã đi qua những năm tháng bi tráng nhất của dân tộc.

Trong trí nhớ của tôi, ông không hay kể về những chiến công vang dội, bách chiến bách thắng. Ông thường kể về những đêm rừng tối mịt mùng, về những cơn sốt rét rừng gai ốc, và đặc biệt là về những cuộn dây cáp điện nặng trĩu trên vai. Ông là lính thông tin liên lạc – những người được mệnh danh là "mạch máu" của chiến trường.

"Đứt dây là đứt liên lạc, mà đứt liên lạc là bộ đội mình mù, điếc trước mũi súng quân thù," ông ngoại thường trầm ngâm mồi điếu thuốc, ánh mắt xa xăm nhớ về những ngày tháng rực lửa ấy. Nhiệm vụ của đội ông là phải đảm bảo đường truyền tín hiệu từ sở chỉ huy đến các chốt tiền tiêu luôn thông suốt, bất kể ngày đêm, bất kể phi pháo địch cày xới nát mặt đất.

Có một kỷ niệm mà mỗi lần nhắc lại, giọng ông đều nghẹn đi. Đó là một trận càn ác liệt ở mặt trận phía Nam. Bom B52 rải thảm làm đứt đoạn dây cáp hữu tuyến huyết mạch ngay giữa bãi đất trống. Tín hiệu tít tít từ bộ đàm vụt tắt. Không có mệnh lệnh, pháo binh của ta không thể bọc lót cho bộ đội bộ binh đang bị vây hãm. Lệnh từ chỉ huy ban xuống: Bằng mọi giá phải nối lại đường dây trong vòng 15 phút.

Giữa làn mưa đạn pháo sáng rực trời, ông và một người đồng đội trạc tuổi ôm cuộn cáp lao ra khỏi hầm. Đất đá bắn tung tóe sau những tiếng nổ chát chúa, khói khét lẹt xộc vào tận óc. Họ trườn sát mặt đất, dò dẫm từng mét cáp đứt. Khi chỉ còn cách đầu dây bên kia vài sải tay, một quả pháo nổ gần hất văng cả hai. Lỗ tai ù đi, ông thấy đất trời chao đảo. Khi gượng dậy được, ông thấy người đồng đội đã nằm gục trên vũng máu, tay vẫn nắm chặt đầu dây cáp chưa kịp tuốt vỏ.

Không có thời gian để khóc. Ông nghiến răng, dùng răng cắn tước lớp vỏ bọc, đôi bàn tay tứa máu run rẩy xoắn chặt những lõi đồng lại với nhau. Giây phút đoạn dây được nối liền, tín hiệu tạch tạch của máy bộ đàm vang lên từ phía hầm chỉ huy cũng là lúc ông gục xuống vì mảnh pháo găm vào vai. Mạch máu thông tin đã được nối lại bằng chính máu của những người lính trẻ.

Mỗi lần ngồi trước màn hình máy tính, loay hoay vẽ các sơ đồ mạch điện phức tạp hay tính toán các phép biến đổi tín hiệu trên phần mềm mô phỏng, tôi lại nhớ đến đôi bàn tay chai sần, đầy những vết sẹo chằng chịt của ông. Những đường truyền tín hiệu mà tôi đang học hỏi hàng ngày, dẫu có sai sót, chỉ cần một cú click chuột là có thể sửa lại, có thể chạy lại chương trình từ đầu. Còn "mạch điện" của ông năm xưa là sinh mạng của hàng trăm con người, đứt một nhịp là đánh đổi bằng thanh xuân, bằng máu và nước mắt của đồng đội.

Hiểu được cái giá của sự bình yên hiện tại, những bản vẽ kỹ thuật, những phép toán logic đối với tôi không còn là những con số khô khan trên trang giấy. Nó là sự kế thừa. "Câu chuyện thời hoa lửa" của ông ngoại đã thắp lên trong tôi ngọn lửa của lòng biết ơn và ý thức trách nhiệm. Thế hệ lính thông tin của ông đã nối những đường dây liên lạc trong mưa bom bão đạn để giành lại độc lập. Giờ đây, thế hệ trẻ chúng tôi sẽ dùng tri thức, dùng công nghệ để nối những "đường dây" đưa đất nước vươn xa hơn trên bản đồ thế giới.

Tắt máy ảnh, tôi ngồi xuống bên hiên nhà, nắm lấy bàn tay gân guốc của ông. "Ông ơi, kể tiếp cho con nghe về đoạn dây cáp ngày đó đi..."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn