câu chuyện lịch sử a4 (5)
câu chuyện lịch sử
Địa ngục trong lòng chảo
Trong cuộc vây hãm 170 ngày đêm năm 1968, lính Thủy quân lục chiến Mỹ tại Tà Cơn đã phải trải qua những giây phút nghẹt thở. Nhân chứng - Cựu binh Mỹ Michael O'Connor: Ông từng chia sẻ trong các hồi ký rằng Tà Cơn lúc đó là một "nhà tù không lối thoát". Tiếng pháo của quân giải phóng từ các dãy núi xung quanh dội xuống đường băng liên tục. Michael kể rằng lính Mỹ không dám ra khỏi hầm ngay cả để đi vệ sinh. Họ phải dùng các loại vỏ đồ hộp để giải quyết tại chỗ vì hễ ló đầu ra là lính bắn tỉa của ta sẽ nổ súng. Vào mùa khô, gió Lào quạt bụi đỏ vào các căn hầm, trộn lẫn với mùi thuốc súng và mùi của những người bị thương không kịp chuyển đi Ký ức về "Địa ngục trong lòng chảo" tại sân bay Tà Cơn (Khe Sanh) năm 1968 không chỉ là một chương trong sử sách, mà là nỗi ám ảnh dai dẳng đối với những lính Thủy quân lục chiến Mỹ (Marines) từng chốt giữ tại đây. Qua lời kể của những nhân chứng như Michael O'Connor hay Bill Ehrhart, chúng ta thấy hiện lên một bức tranh về sự tuyệt vọng và khắc nghiệt tột độ. Lính Mỹ phải sống trong những hầm trú ẩn (bunkers) được đắp bằng bao cát và gỗ. Không gian ẩm thấp, tối tăm và luôn nồng nặc mùi mồ hôi, mùi thuốc súng và cả mùi của rác thải. Nhân chứng Michael O'Connor kể rằng, hễ ai bước ra khỏi hầm để hít thở không khí là ngay lập tức nghe tiếng "vút" của đạn bắn tỉa hoặc tiếng "đề-pa" của pháo. "Chúng tôi sống như những con chuột chũi, học cách nhận biết âm thanh của từng loại đạn để biết khi nào cần nằm rạp xuống bùn.". Việc tiếp tế bị cắt đứt khiến những nhu cầu cơ bản nhất cũng trở thành xa xỉ. Lính Mỹ phải ăn đồ hộp C-Rations suốt nhiều tháng. Những hộp thịt nguội hay đậu hầm trở nên đáng sợ đến mức nhiều người thà nhịn đói. Nguồn nước tại căn cứ rất hạn chế và thường xuyên bị ô nhiễm bởi khói bom. Michael nhớ lại cảnh họ phải hứng nước mưa hoặc chắt chiu từng ngụm nước đục ngầu, mặn chát vị thuốc súng để chia nhau. Tâm lý chiến: Trong khi đó, tiếng loa từ phía quân giải phóng vẫn vang lên, nhắc nhở họ về gia đình và sự phi nghĩa của cuộc chiến, càng làm tăng thêm sự ức chế tâm lý. Điều kinh khủng nhất ở "lòng chảo" Tà Cơn không phải là vết thương thể xác, mà là sự suy sụp tinh thần. Nhiều lính Mỹ rơi vào trạng thái hoảng loạn vì bị vây hãm quá lâu mà không biết khi nào bị tấn công tổng lực. Họ gọi Tà Cơn là "The Meat Grinder" (Cỗ máy xay thịt). Vào tháng 7/1968, khi lệnh rút quân được ban xuống, lính Mỹ đã tháo chạy trong sự vội vã. Họ dùng thuốc nổ phá hủy mọi thứ: từ xe tăng, pháo cho đến những đồ dùng cá nhân, miễn là không để lại gì cho đối phương. Những bức ảnh chụp lính Mỹ chen chúc lên trực thăng với gương mặt thất thần đã trở thành biểu tượng cho sự thất bại của căn cứ này.



