Câu chuyện lịch sử A4 (83)
Câu chuyện lịch sử
SÂN BAY TÀ CƠN: "PHÁO ĐÀI BAY" GÃY CÁNH VÀ BẢN HÙNG CA KHE SANH
Nếu Thành Cổ là cuộc chiến của "máu và hoa" bên dòng sông, thì Sân bay Tà Cơn (Hướng Hóa, Quảng Trị) lại là cuộc đọ sức giữa ý chí con người và công nghệ chiến tranh hiện đại nhất thế kỷ 20. Đây từng là trung tâm của tập đoàn cứ điểm Khe Sanh, nơi Mỹ tin rằng "một con chuột cũng không thể lọt qua", nhưng cuối cùng lại trở thành nơi chứng kiến sự sụp đổ của một huyền thoại quân sự.
"Lòng chảo" Khe Sanh và 170 ngày đêm vây hãm
Sân bay Tà Cơn năm 1968 là một pháo đài khổng lồ với đường băng dài hơn 1.500m, được bảo vệ bởi hàng rào điện tử McNamara, bãi mìn dày đặc và hỏa lực cực mạnh từ các cao điểm xung quanh. Mỹ muốn dùng nơi này làm "cái bẫy" để nghiền nát quân chủ lực của ta.
Thế nhưng, lịch sử đã lặp lại. Suốt 170 ngày đêm vây hãm (từ tháng 1 đến tháng 7 năm 1968), Tà Cơn đã trở thành "địa ngục trần gian" đối với lính thủy đánh bộ Mỹ. Thế giới lúc đó nín thở theo dõi Khe Sanh, bởi họ thấy ở đó hình bóng của một Điện Biên Phủ thứ hai.
Nhân chứng sống: Ông Lê Thế Hân – "Người thợ săn" trên đỉnh cao nguyên
Để kể về Tà Cơn, không ai phù hợp hơn những người lính bắn tỉa và trinh sát – những người đã "bám thắt lưng địch mà đánh". Ông Lê Thế Hân (một cựu chiến binh từng chiến đấu tại mặt trận Đường 9 - Khe Sanh) chính là một nhân chứng như thế.
Ông thường kể về những ngày tháng nằm trong công sự, dưới cái nắng cháy da của vùng cao và những trận mưa bom B-52 cày nát mặt đất.
"Chúng tôi ở gần địch đến mức nghe được cả tiếng chúng khui đồ hộp, tiếng nhạc từ radio trong hầm của chúng," ông Hân bồi hồi nhớ lại.
Câu chuyện của ông không chỉ có súng đạn, mà còn có cả sự mưu trí. Ông kể về cách quân ta đào hàng trăm km đường hầm, vây lấn từng mét đất, siết chặt vòng vây quanh sân bay Tà Cơn khiến máy bay Mỹ không thể hạ cánh, buộc phải thả hàng tiếp tế từ trên cao – mà phần lớn số hàng đó lại rơi đúng vào tay bộ đội ta.
Chi tiết đắt giá: Tiếng đàn Ta lư và "nghĩa địa" máy bay
Chi tiết "đắt giá" nhất tại di tích Tà Cơn hôm nay chính là sự đối lập cực độ:
Sự lạc quan: Giữa vùng đất bị bom đạn cày xới đến mức không một ngọn cỏ nào mọc nổi, những người lính như ông Hân vẫn truyền tay nhau cây đàn Ta lư, hát vang những bài ca yêu đời. Họ lấy vỏ đạn làm gạt tàn, lấy mảnh xác máy bay làm đồ lưu niệm. Sự lạc quan đó là thứ vũ khí mà không có radar hay hàng rào điện tử nào của Mỹ có thể phát hiện được.


