Câu chuyện lịch sử của ông Hoàng Văn Kính
Tôi tên là Hoàng Văn Kính, người xã Vân Bán. Khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp lan rộng khắp các làng quê, tôi mới mười chín tuổi. Tuổi ấy còn nhiều bỡ ngỡ, nhưng cảnh giặc Pháp về làng càn quét, bắt người, cướp thóc đã khiến tôi sớm hiểu rằng nếu không đứng lên thì quê hương mình sẽ không bao giờ yên ổn.
Tôi tham gia lực lượng giao liên và du kích xã. Nhiệm vụ của tôi là đưa thư, dẫn đường cho cán bộ, đồng thời nắm tình hình địch để báo về cho cơ sở cách mạng. Công việc thầm lặng nhưng nguy hiểm. Có những ngày tôi phải giả làm người đi chợ, người đi thăm ruộng, trong người giấu tài liệu quan trọng. Chỉ cần bị lộ, không chỉ tôi mà cả gia đình cũng có thể gặp họa. Tôi nhớ nhất là một đêm đưa cán bộ vượt qua khu vực địch đóng đồn gần làng. Trời tối, sương xuống dày, chúng tôi phải bò sát mặt đất, nín thở mỗi khi nghe tiếng chó sủa hay tiếng súng lên đạn. Có lúc tưởng chừng không thể qua được, nhưng nghĩ đến nhiệm vụ, tôi cắn răng dẫn cán bộ đi tiếp. Khi đến nơi an toàn, cả người tôi ướt đẫm mồ hôi lạnh, nhưng trong lòng nhẹ đi vì đã hoàn thành nhiệm vụ. Những lần địch càn quét lớn, tôi cùng anh em du kích đưa dân làng sơ tán lên rừng, giấu thóc giống, che chở cho cán bộ. Có hôm trở về, thấy nhà mình bị đốt cháy, mẹ tôi chỉ lặng lẽ nhìn rồi nói: “Nhà còn dựng lại được, miễn là nước mình được độc lập.” Lời nói ấy khiến tôi càng thêm vững lòng theo kháng chiến.
Cuộc sống kháng chiến thiếu thốn trăm bề. Nhiều ngày liền chỉ ăn củ rừng, rau dại, ngủ dưới hầm hoặc trong rừng sâu. Nhưng điều tôi nhớ nhất không phải là cái đói, cái rét, mà là tình nghĩa của bà con Vân Bán. Ai có bát gạo góp bát gạo, ai có manh áo góp manh áo, tất cả cùng một lòng theo cách mạng. Có những đồng đội của tôi đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ nằm lại đâu đó trên những cánh rừng, bờ suối quanh làng. Mỗi lần nhớ đến, tim tôi lại nhói lên. Chính sự hy sinh ấy đã đổi lấy ngày độc lập cho quê hương, đất nước. Nghe tin chiến thắng, tôi đứng lặng rất lâu. Mừng thì có, nhưng lòng cũng trĩu nặng vì nhiều người đã không còn để trở về. Tôi tự nhủ sẽ sống thay phần của những người đã ngã xuống, sống sao cho xứng đáng với những năm tháng kháng chiến gian khổ ấy. Giờ đây, khi đã ở tuổi xế chiều, kể lại câu chuyện này, tôi chỉ mong thế hệ trẻ xã Vân Bán hiểu rằng: độc lập, tự do hôm nay được đánh đổi bằng máu, nước mắt và sự hy sinh của biết bao người. Mong các cháu luôn ghi nhớ lịch sử, giữ gìn truyền thống cách mạng và xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, yên bình.



