cau chuyen lịch su sô 157

Có một khoảnh khắc trong đêm hoa lửa khiến tôi nhớ mãi.
Đó là khi bác cựu chiến binh cầm ngọn đuốc trên tay và hỏi:
“Các cháu có biết vì sao người ta gọi là truyền lửa không?”
Không ai trả lời.
Bác mỉm cười rồi nói:
“Bởi ngọn lửa chỉ có thể tồn tại khi được trao từ người này sang người khác. Tinh thần yêu nước cũng vậy.”
Câu nói ấy khiến cả vòng tròn im lặng.
Tôi chợt nghĩ đến những người đã đi qua chiến tranh, đã hy sinh tuổi trẻ để giữ gìn độc lập cho dân tộc. Họ không thể ở mãi bên cạnh chúng ta để nhắc nhở về trách nhiệm và lý tưởng sống. Nhưng những giá trị mà họ để lại vẫn luôn hiện hữu.
Ngày hôm nay, trách nhiệm của tuổi trẻ không còn là cầm súng ra chiến trường. Trách nhiệm ấy được thể hiện bằng việc học tập, rèn luyện, sống tử tế, biết cống hiến và không ngừng nỗ lực vì cộng đồng.
Ngọn lửa năm xưa đã được giữ gìn bằng lòng dũng cảm.
Ngọn lửa hôm nay sẽ được giữ gìn bằng tri thức, bản lĩnh và khát vọng của tuổi trẻ.


