CÂU CHUYỆN LỊCH SỬ TẠI ĐỒI 21 – GIO MỸ, GIO LINH, QUẢNG TRỊ
Trận đánh oanh liệt – 16 tháng 10 1968 Vào ngày 16/10/1968, tại Cao điểm 21 diễn ra một trận đánh cực kỳ ác liệt và bi tráng:
Giữa vùng đất Gio Mỹ, nơi gió Lào khắc nghiệt thổi qua từng triền đồi cằn cỗi, có một ngọn đồi nhỏ mang tên Đồi 21. Ngọn đồi ấy không cao, không rộng, nhưng đã đi vào lịch sử dân tộc bằng một câu chuyện thấm đẫm máu và lòng quả cảm của những người lính trẻ.
Năm 1968, khi chiến tranh chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, Gio Linh trở thành tuyến đầu nóng bỏng. Đồi 21 giữ vị trí chiến lược đặc biệt quan trọng, khống chế nhiều trục đường quân sự của địch. Mất Đồi 21 là mất thế chủ động, vì vậy quân địch tìm mọi cách để chiếm lại bằng được.
Ngày 16 tháng 10 năm 1968, tại Đồi 21, 33 cán bộ, chiến sĩ của Trung đội 6, Đại đội 2, Tiểu đoàn 4, Trung đoàn 270 được giao nhiệm vụ trấn giữ cao điểm. Họ còn rất trẻ, phần lớn mới ngoài đôi mươi, mang trong mình niềm tin sắt đá: còn người, còn trận địa.
Sáng hôm ấy, pháo địch dội xuống Đồi 21 như mưa. Sau loạt pháo dữ dội là bộ binh và xe tăng ào ạt tiến công. Lực lượng chênh lệch, vũ khí thô sơ hơn, nhưng từng chiến sĩ vẫn kiên cường bám trụ, chiến đấu đến viên đạn cuối cùng. Khi đạn cạn, họ dùng lựu đạn, dùng cuốc xẻng, thậm chí lấy thân mình chặn bước tiến của kẻ thù.
Trận chiến kéo dài suốt nhiều giờ liền trong khói lửa mịt mù. Đồi 21 rung chuyển, cây cối bị san phẳng, đất đá nhuốm màu máu đỏ. Đến cuối ngày, 32 trong số 33 chiến sĩ đã anh dũng hy sinh, chỉ còn lại một người sống sót duy nhất. Quân địch chiếm được ngọn đồi, nhưng đó là một chiến thắng đầy ám ảnh, bởi họ phải trả giá bằng rất nhiều sinh mạng.
Sau trận đánh, địch dùng xe tăng chà nát toàn bộ trận địa. Hài cốt các anh hòa vào đất mẹ Gio Mỹ, nhiều liệt sĩ không còn nguyên vẹn hình hài. Nhưng chính từ nơi ấy, tinh thần bất khuất của bộ đội Cụ Hồ đã hóa thành bất tử.


