Câu chuyện lịch sử và người chiến binh ngày ấy 34
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Kháng chiến chống Mỹ cứu nước có biết bao câu chuyện lay động lòng người. Nhưng có lẽ, câu chuyện về mười nữ thanh niên xung phong ở Ngã ba Đồng Lộc vẫn luôn là một ký ức không thể phai mờ trong lòng dân tộc Việt Nam. Ngã ba Đồng Lộc khi ấy là “tọa độ lửa” trên tuyến đường chiến lược Trường Sơn. Máy bay Mỹ ngày đêm đánh phá ác liệt nhằm cắt đứt con đường vận chuyển lương thực, vũ khí chi viện cho miền Nam. Đất đá bị bom cày xới liên tục, nhưng những người thanh niên xung phong vẫn kiên cường bám trụ để thông đường cho xe ra tiền tuyến. Tiểu đội 4 thuộc Đại đội 552 gồm mười cô gái tuổi đời còn rất trẻ: người lớn nhất mới 24 tuổi, người nhỏ nhất chỉ vừa tròn 17. Họ mang trong mình tinh thần “sống bám cầu đường, chết kiên cường dũng cảm”. Ban ngày san lấp hố bom, ban đêm soi đèn dẫn đường cho xe qua. Dù hiểm nguy luôn cận kề, các chị vẫn lạc quan, yêu đời và tin tưởng vào ngày đất nước thống nhất. Chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968, sau một đợt bom dữ dội, tiểu đội nhận nhiệm vụ lấp hố bom để đảm bảo giao thông. Khi công việc gần hoàn thành, một loạt bom khác bất ngờ trút xuống. Cả mười cô gái đã anh dũng hy sinh trong lòng đất đỏ Đồng Lộc. Tin dữ lan đi khiến đồng đội và nhân dân vô cùng đau xót. Những cô gái tuổi mười tám, đôi mươi còn dang dở biết bao ước mơ: người chưa kịp mặc áo cưới, người còn chưa một lần xa quê. Nhưng các chị đã chọn đặt Tổ quốc lên trên tuổi trẻ của mình. Sự hy sinh ấy đã trở thành biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam. Hôm nay, Khu di tích Ngã ba Đồng Lộc không chỉ là nơi tưởng niệm mà còn là địa chỉ đỏ giáo dục truyền thống yêu nước cho thế hệ trẻ. Câu chuyện về mười cô gái Đồng Lộc nhắc mỗi chúng ta rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu xương và tuổi xuân của biết bao người đi trước. Đó là ký ức không phai trong lịch sử dân tộc – ký ức về lòng yêu nước, sự hy sinh và khát vọng độc lập, tự do của nhân dân Việt Nam.



