CÂU CHUYỆN LỊCH SỬ VỀ ANH HÙNG LIỆT SĨ TÔ VĨNH DIỆN
Tác giả : Đồng Thị Như Quỳnh Lớp : K15A.GDMN Trường Đại học Hải Dương
Trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp vĩ đại của dân tộc, chiến dịch Điện Biên Phủ không chỉ ghi dấu những chiến công hiển hách mà còn là nơi ngời sáng những tấm gương hy sinh quên mình vì Tổ quốc. Giữa muôn vàn những người con ưu tú ấy, Anh hùng liệt sĩ Tô Vĩnh Diện nổi lên như một biểu tượng bất diệt của lòng quả cảm với hành động dùng cả thân mình để cứu pháo.
Tô Vĩnh Diện sinh năm 1924 tại xã Nông Trường, huyện Nông Cống (nay thuộc huyện Triệu Sơn), tỉnh Thanh Hóa. Sinh ra trong một gia đình nghèo khổ dưới chế độ cũ, ngay từ khi mới lên 8 tuổi, anh đã phải đi ở cho địa chủ. Suốt 12 năm liền sống kiếp đợ gian truân, anh phải chịu đựng biết bao cảnh áp bức, bất công của giai cấp thống trị, từ đó sớm hun đúc trong lòng tinh thần phản kháng và lòng yêu nước sâu sắc. Năm 1946, khi Cách mạng Tháng Tám thành công chưa lâu, anh hăng hái tham gia vào lực lượng dân quân tại địa phương để bảo vệ xóm làng. Đến năm 1949, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Pháp bước vào giai đoạn quyết liệt, người thanh niên đất Thanh Hóa đã tình nguyện xung phong vào bộ đội chủ lực, quyết tâm đem sức mình phụng sự độc lập dân tộc.
Đầu năm 1953, khi Quân đội nhân dân Việt Nam thành lập các đơn vị pháo cao xạ chuẩn bị cho trận quyết chiến chiến lược, Tô Vĩnh Diện được điều động làm Tiểu đội trưởng pháo cao xạ thuộc Đại đội 827, Tiểu đoàn 394, Trung đoàn 367. Trong suốt quá trình huấn luyện tại nước bạn và hành quân về chiến trường, anh luôn gương mẫu, vượt qua mọi gian khổ, nhận về mình những phần việc nặng nhọc nhất và hết lòng giúp đỡ đồng đội.
Bước sang chiến dịch Điện Biên Phủ, thử thách vô cùng lớn lao đặt ra cho các chiến sĩ pháo binh là phải kéo những khẩu pháo nặng hàng tấn qua những dốc cao, vực sâu hoàn toàn bằng sức người. Khuya ngày 1 tháng 2 năm 1954, đơn vị của Tô Vĩnh Diện nhận lệnh kéo pháo từ trận địa ra qua ngả đường dốc chuối dốc và hiểm trở. Trong đêm tối mịt mùng, khi khẩu pháo cao xạ đang trên đà xuống dốc thì bất ngờ dây tời bị đứt, khiến khẩu pháo khổng lồ mất đà lao nhanh xuống vực sâu.
Trước tình thế ngàn cân treo sợi tóc, nếu pháo rơi xuống vực thì không chỉ mất đi vũ khí chiến lược mà tính mạng của hàng chục đồng đội xung quanh cũng bị đe dọa. Không một chút do dự, Tô Vĩnh Diện lập tức buông càng pháo phía trước, lao mình về phía bánh pháo, dùng chính cơ thể của mình làm vật cản để chèn vào bánh pháo. Hành động quả cảm dũng mãnh của anh đã làm giảm tốc độ lao của pháo, tạo cơ hội cho đồng đội kịp thời dùng vồ gỗ lao vào chèn giữ, cứu nguy thành công khẩu pháo cao xạ nguyên vẹn.
Khi đồng đội lao đến nghẹn ngào bế anh ra, Tô Vĩnh Diện đã bị thương rất nặng do bánh pháo đè qua. Trong hơi thở yếu ớt cuối cùng trước khi hy sinh, anh vẫn cố gắng hỏi đồng đội một câu hỏi làm lay động lòng người: "Pháo có việc gì không?".
Tô Vĩnh Diện ngã xuống khi vừa tròn 30 tuổi, máu của anh đã hòa vào lòng đất mẹ để bảo vệ vũ khí cho ngày toàn thắng. Ngày 7 tháng 5 năm 1956, anh được Quốc hội truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Câu chuyện về người chiến sĩ lấy thân chèn pháo Tô Vĩnh Diện sẽ mãi là bài học vô giá về tinh thần trách nhiệm, lòng dũng cảm và ý chí quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh của thế hệ cha anh đi trước.



