Cựu chiến binh

câu chuyện lịch sử về chiến sỹ lê văn tỏa

Phú Thọ23/12/2025Bùi Chính Long (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lê Văn Tỏa sinh năm 1958, lớn lên trong những năm tháng đất nước Việt Nam đang hàn gắn vết thương chiến tranh và bước vào giai đoạn xây dựng mới sau ngày thống nhất 30/4/1975. Giai đoạn từ 1958 đến 1977 là thời kỳ đầy thử thách: miền Bắc tập trung khôi phục kinh tế, xây dựng chủ nghĩa xã hội, trong khi miền Nam được giải phóng nhưng vẫn đối mặt với hậu quả tàn phá nặng nề từ bom đạn Mỹ. Đến những năm 1970, các xung đột biên giới phía Bắc (1979) và nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia bắt đầu nổi lên, đòi hỏi Quân đội Nhân dân Việt Nam phải củng cố lực lượng. Thế hệ thanh niên như Tỏa được giáo dục với tinh thần yêu nước, kế thừa truyền thống "Bộ đội Cụ Hồ" từ Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng Quân năm 1944, sẵn sàng bảo vệ Tổ quốc trong thời bình đầy biến động.

Tháng 2 năm 1977, ở tuổi 19, Lê Văn Tỏa chính thức nhập ngũ, gia nhập hàng ngũ Quân đội Nhân dân Việt Nam – lực lượng đã trải qua hơn 30 năm chiến đấu anh hùng. Ông được phân công vào E24 (Trung đoàn 24 Anh hùng, tiền thân từ Trung đoàn 42 thành lập năm 1945 tại Hải Phòng), thuộc Quân đoàn 137 – một đơn vị chủ lực được tổ chức trong giai đoạn hậu chiến để củng cố biên giới và hỗ trợ các nhiệm vụ quốc tế. Thời hạn phục vụ lúc bấy giờ cho hạ sĩ quan là khoảng 3-5 năm, tùy theo nhiệm vụ. Là một chiến sĩ trẻ, Tỏa có lẽ tham gia huấn luyện cơ bản rồi được điều động đến các khu vực biên giới phía Bắc hoặc hỗ trợ tại Campuchia, nơi Quân đoàn 137 hoạt động trong việc bảo vệ lãnh thổ và ổn định khu vực sau xung đột. Thời kỳ 1977-1980, đơn vị E24 nổi bật với các nhiệm vụ tuần tra, xây dựng căn cứ và sẵn sàng chiến đấu, đối mặt với địa hình hiểm trở, thiếu thốn và nguy cơ từ các thế lực thù địch. Ông được thăng cấp bậc Thượng sĩ – một sự công nhận cho sự dũng cảm, kỷ luật và khả năng lãnh đạo, thường đảm nhận vai trò tiểu đội trưởng hoặc phụ trách hậu cần nhỏ lẻ. Những kỷ niệm về đồng đội, hành quân qua rừng núi và tinh thần đoàn kết đã rèn luyện Tỏa thành người lính kiên cường, góp phần vào sứ mệnh bảo vệ biên cương và hỗ trợ bạn bè quốc tế.Tháng 9 năm 1945 (có thể là lỗi ghi chép lịch sử hoặc nhầm lẫn với mốc thành lập Quân đội, vì không khớp với thời gian nhập ngũ; dựa trên bối cảnh, có lẽ là tháng 9 năm 1985 hoặc tương tự, sau khoảng 8 năm phục vụ), Lê Văn Tỏa xuất ngũ với cấp bậc Thượng sĩ, trở về cuộc sống dân sự. Giai đoạn đầu những năm 1980 là thời điểm Việt Nam khởi xướng Đổi Mới (1986), mở ra cơ hội nhưng cũng đầy thách thức cho cựu binh: kinh tế chuyển đổi từ bao cấp sang thị trường, thiếu việc làm ổn định. Các chính sách hỗ trợ xuất ngũ bao gồm trợ cấp một lần và ưu tiên việc làm (theo các nghị định như 159/2006/NĐ-CP sau này, nhưng lúc đó chủ yếu qua địa phương), giúp Tỏa tái hòa nhập. Tuy nhiên, di chứng từ huấn luyện và nhiệm vụ có thể ảnh hưởng sức khỏe, đòi hỏi sự kiên cường để xây dựng gia đình và đóng góp cộng đồng. Ông đại diện cho hàng ngàn cựu chiến binh E24, những người âm thầm góp sức vào sự ổn định đất nước sau chiến tranh.Câu chuyện của Lê Văn Tỏa là minh chứng cho thế hệ lính thời hậu chiến: không bom đạn ác liệt như chống Mỹ, nhưng kiên cường bảo vệ hòa bình, sẵn sàng cho tương lai. Họ góp phần vào Quân đội Nhân dân Việt Nam – lực lượng nòng cốt xây dựng và bảo vệ Tổ quốc – khẳng định giá trị anh hùng của Trung đoàn 24 và Quân đoàn 137 trong lịch sử dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn