câu chuyện lịch sử về chiến sỹ Nguyễn Văn Giới
là nhân chứng lịch sử
NHỚ RỪNG
Em tên gì em bao nhiêu tuổi
Tiếng hát em cao vút cuối rừng măng
Bóng áo xanh mờ trong làn khói trắng
Giữa hai đợt bom của giặc nổ rền
Em miền trung du, đồng bằng hay ven biển
Thật chân quê mà đáng mến vô cùng
Em là cô TNXP trong những ngày đánh Mỹ
Bao kỷ niệm vui buồn với nắng lửa Trường Sơn
Những trận mưa rừng đất lở đường trơn
Em vẫn cười, vẫn hát hồn nhiên
Hiến tuổi thanh niên một thời xuân trẻ
Tóc cắt ngang vai cười như nắc nẻ
Thút thít trong hầm khi nhớ mẹ nhớ quê
Mong từng cánh thư mong đồng đội đi về
Giữ trọn lời thề người bạn trẻ nơi đâu
Em ước ao có bồ kết gội đầu
Được phép về quê sà vào lòng mẹ
Em muốn được như những ngày thơ bé
Mẹ chợ mong quà, cưỡi ngựa gỗ nhong nhong
Em gái nhỏ cô Thanh niên xung phong
Em vác đạn, em phá bom
Em mặc áo trắng trong đêm
Đứng làm cọc tiêu cho xe ta vào trận
Gian khổ anh hùng hiến tuổi thanh xuân
Trải bao tháng năm
Thời gian lui dần vào quên lãng
Những mái đầu nay đã pha sương
Vương theo màn khói chiến trường
Chiếc chân tròn nhỏ dẫn đường em đi
Em đâu có ước ao gì
Chỉ mơ ngủ võng mỗi khi nhớ rừng.



