Thân nhân liệt sĩ, người có công

CÂU CHUYỆN LỊCH SỬ VỀ LIỆT SĨ TAO VĂN KHẠT

CÂU CHUYỆN LỊCH SỬ VỀ LIỆT SĨ TAO VĂN KHẠT

Lai Châu30/01/2026Trần Hữu Quang (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Sin Suối Hồ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy lịch sử đấu tranh bảo vệ Tổ quốc, xã Sin Suối Hồ có những người con đã lặng lẽ ra đi và mãi mãi không trở về. Một trong những người con ấy là Liệt sĩ Tao Văn Khạt, sinh năm 1940, quê bản Mấn 2, xã Sin Suối Hồ, tỉnh Lai Châu.

VÀNG THỊ PỊCH -TAO VĂN KHẠT.jpg

Theo lời kể của bà Vàng Thị Pịch (sinh năm 1938) – người vợ đã đi cùng ông suốt những năm tháng ngắn ngủi của cuộc đời, ông Tao Văn Khạt vốn là một thanh niên dân tộc thiểu số hiền lành, chịu thương chịu khó, gắn bó với nương rẫy và bản làng. Nhưng khi đất nước bước vào những năm tháng chiến tranh ác liệt, tiếng gọi của Tổ quốc đã vang lên mạnh mẽ hơn tất cả. Ông tình nguyện lên đường nhập ngũ, trở thành chiến sĩ đơn vị C13, D3, E335.

TAO VĂN KHẠT (3).jpg

TAO VĂN KHẠT.jpg

Đó là thời kỳ mà lớp lớp thanh niên Việt Nam, trong đó có thanh niên vùng cao Sin Suối Hồ, sẵn sàng rời bản làng, rời gia đình để bước vào chiến trường gian khổ. Đơn vị của ông được điều động tham gia chiến đấu tại chiến trường Lào – nơi núi rừng hiểm trở, điều kiện sinh hoạt thiếu thốn, bom đạn ác liệt. Bà Pịch kể lại rằng, những lá thư ông gửi về rất hiếm, lời lẽ mộc mạc, ngắn gọn. Ông không nói về gian khổ, chỉ nhắn nhủ vợ ở nhà yên tâm, giữ gìn sức khỏe và tin vào ngày chiến thắng. Trong một trận chiến khốc liệt, ông bị thương nặng. Dù được đồng đội đưa đi cứu chữa, nhưng do vết thương nghiêm trọng và điều kiện chiến trường vô cùng thiếu thốn, sức khỏe của ông ngày càng yếu. Trong quá trình làm nhiệm vụ và điều trị, ông đã hy sinh tại Điện Biên – mảnh đất lịch sử gắn liền với những trang vàng chói lọi của dân tộc. Tin ông hy sinh được báo về bản Mấn 2 trong sự lặng đi của núi rừng Sin Suối Hồ. Bà Vàng Thị Pịch khi ấy còn rất trẻ, phải nén đau thương để tiếp tục sống, tiếp tục gìn giữ ký ức về người chồng – người lính đã hiến trọn tuổi xuân cho Tổ quốc. Hôm nay, khi câu chuyện lịch sử về Liệt sĩ Tao Văn Khạt được kể lại cho đoàn viên, thanh niên xã Sin Suối Hồ, đó không chỉ là một ký ức gia đình, mà là một phần lịch sử của quê hương. Sự hy sinh của ông là minh chứng sinh động cho tinh thần yêu nước, cho lý tưởng sống cao đẹp của thế hệ cha anh. Câu chuyện ấy nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay: hòa bình không tự nhiên mà có; mỗi tấc đất quê hương được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của những người lính như Liệt sĩ Tao Văn Khạt. Trân trọng lịch sử, sống có trách nhiệm và tiếp nối truyền thống cách mạng chính là cách thiết thực nhất để tri ân những người đã ngã xuống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn