Bài viết

Câu chuyện LS 555

Hưng Yên07/01/202612a74 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tuổi học trò hồn nhiên trong sáng, làm sao hiểu được nỗi lòng người lính xưa kia. Đó là câu nói của mỗi người lính khi đã chứng kiến về cuộc sống sau này của các thiếu niên nhi đồng. Người đã ra công góp sức, hy sinh mồ hôi nước mắt, bỏ mạng nơi xa quê, đất khách, gạt đi tình cảm nơi mình, bỏ đi ước mơ, khoác lên mình lớp áo lính, ra chiến trường dành độc lập quê nhà, để một nay có cuộc sống tươi đẹp hơn.

Và người chiến sĩ hải quân, người đã hy sinh mồ hôi nước mắt của mình, chịu từng cái đói, cái rét lê đôi bàn chân đến sưng mỏi để đến chiến trường chống giặc. Ông Nguyễn Phạm Thể. Ông sinh 05/04/1940. Tôi đã được nghe ông kể về những ngày đói rét, những ngày mà bữa đói bữa no, đồ ăn họ kiếm, ko bao giờ được như hiện nay, những người lính họ phải vào rừng, đào măng dại, lá rau dơn, để dành cất đi không lỡ ăn, và đó cũng là món họ thấy là vô cùng ngon trong thời đại đó. Ông thể kể cho tôi nghe rằng, ông từng tham gia vào rất nhiều cuộc chiến, với việc không để gia đình lo lắng, ông đã báo mình có công tác xa và ra đi tìm đường cứu nước. Tôi rất khâm phục với việc ông không ngại hiểm nguy mà đi tìm đường cứu nước. Những người lính, họ đã biết những hiểm nguy mà họ có thể đối mặt nhưng chưa bao giờ chùn bước, trước các khó khăn gần kề, họ chỉ biết đoàn kết, cầm súng lên và ra bắn địch, những ngày mưa bom, những lần xả đạn cũng là những sự ra đi của người chiến sĩ. Ông đã đi bộ từ bắc vào nam với đôi chân dài săn chắc, những bước đi nghiêm chỉnh đã làm nổi bật hình ảnh người lính. Với việc đi bộ vác hành trang dưới trời nắng đã làm cho người lính hao mòn thân mình. Ông kể với tôi rằng, cuộc sống chiến trường nơi xa nhà khó khăn, khổ cực lắm. Ban đêm tìm chỗ ngủ khắp các nơi, ông đã luôn nhìn đến tấm ảnh người thân mà lủi thủi khóc một mình. Rồi đến ngày ra chiến trường, cầm súng bắn địch. Ông bảo rằng đồng đội ông đến nay chỉ đếm trên đầu ngón tay Gian khổ đã qua cũng là lúc đất nước hoà bình. Ngày 30/4/1975, ông đã kết thúc sự nghiệp đánh trận mà quay về với quê hương của mình. Sau khi nghỉ hưu, ông cũng đã tham gia vào các cuộc họp của đảng và tham gia vào vô số các cuộc hội nghị về người chiến sĩ. Cuộc đời ông đã làm cho tôi thấy được niềm tin về sự yêu nước của các người lính xưa, các vị anh hùng dân tộc đã hy sinh vì tổ quốc

Chấm dứt chiến tranh, ông nói với tôi rằng, ông cảm thấy rất vui vì ông đã ko ngại hy sinh tất cả những gì ông có. Để một nay đất nước trở lên phát triển và tươi đẹp hơn.

Cụ Nguyễn Phạm Thể

Sinh năm:05/04/1940

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn