Câu chuyện LS1
Ngày 21 tháng 11 năm 2025, em và các bạn có tổ chức hoạt động thăm hỏi và lắng nghe câu chuyện của cụ Đỗ Cao Phụng, sinh năm 1933. Cụ là một cựu chiến binh, từng tham gia kháng chiến chống Pháp và Mỹ. Hiện tại, cụ đang sống tại thôn Bãi Sậy 3, xã Tân Dân, huyện Khoái Châu, tỉnh Hưng Yên

Cụ đi lính năm 19 tuổi, và vào tháng 3 năm 1952, khi mới đi nhập ngũ, thì cụ là quân tình nguyện chống Pháp. Đầu tiên cụ gia nhập Đại đội 6, Trung đoàn 6, Sư đoàn 304. Đến năm 1958, thì chuyển sang Sư đoàn 335, cũng là Sư đoàn cuối cùng cụ gia nhập. Trong khoảng thời gian đi lính, cụ đã trải qua rất nhiều trận đánh lớn, nhỏ và cụ đã kể cho em và các bạn câu chuyện giải phóng Điện Biên Phủ, câu chuyện đã khắc sâu trong ký ức của cụ. Chiến dịch Đông Xuân năm 1953 đến năm 1954. Đầu tiên, Điện Biên Phủ nằm ở vùng Tây Bắc, phía Bắc giáp Lai Châu, phía Đông là Tuần Giáo, ở giữa là vùng Tây Bắc, có cánh đồng Mường Thanh. Lúc ấy, hạt gạo ở cánh đồng Mường Thanh là ngon nhất vùng Tây Bắc. Về phía địch, là thích chiếm đóng Điện Biên Phủ để nhằm mục đích án ngữ Lào và Trung Quốc tiếp viện cho quân ta đánh Pháp. Chúng lợi dụng được thế mạnh là giáp Lào và cũng là để án ngũ trong việc chính phủ ta lúc bấy giờ là đang ở trên Thái Nguyên, ngăn chặn tiếp tế từ thanh hoá về để phục vụ cho chính phủ ở đó vì thế chúng nhất định phải chiếm được điện biên phủ Thế nên, bọn chúng mới lên kế hoạch giao cho tướng Lava và tướng đờ gát làm nhiệm vụ chiếm điện biên phụ là lần thứ 2. Lần trước, chúng ta cũng đã giải phóng năm 1949( giải phóng Tây Bắc). Nhưng hiện tại, chúng lại muốn chiếm lại. Đầu tiên, Chính phủ ra quyết định là giải phóng điện biên phủ trong 2 ngày 1 đêm, tức là đánh nhanh và thắng nhanh. Đảng đã ra nghị quyết do cho Sư đoàn 304, 308, 312 và Sư đoàn 355 làm nhiệm vụ hành quân từ Thanh Hóa, Hà Tĩnh, Nghệ An, qua đường Hòa Bình, Lên Sơn La đến điện biên phủ bằng cách chính là đi bộ, không có xe cộ, pháo cao sạ, pháo bắn máy bay. Tất cả các pháo cỡ 105 li và 120 li đều đi bộ. Khi đến các khu vực đồi núi là các chiến sĩ sẽ dọn đường cho pháo đi, nếu chỗ nào không đi được thì phải đùn, tức là "họ kéo pháo". Quay trở lại với phía quân địch là có 16.000 người, tất cả bộ binh, quân Tây En và quân Ngụy, trong đó tướng Đờ Gát chỉ huy và có 16 sĩ quan tùy tùng. Thế lên, đảng muốn ra quyết định là đánh nhanh, thắng nhanh, khi lệnh của ông Võ Nguyên Giáp là hành quân vào trận địa. Sau đó tất cả các lực lượng dân công, hỏa tuyến, bồi trí trận địa, tấn công địch, nhưng khi đó ông Võ Nguyên Giáp mới lên trận địa để ông quan sát xem tình hình ra sao, nếu đánh theo quyết định đảng đề ra, có đánh được không. Ông Võ đã phải lên giáp mặt trận 11 ngày đêm để ông xem xét tình hình như thế nào. Và nếu để so sánh công bằng lực lượng của địch với lực lượng của mình thì mình có phần lép vế vì thứ nhất mình không có máy bay không có xe tăng chất lượng pháo cũng không bằng phe địch. Người đi chân đất, người đi dép cao su, Gạo gánh bằng vai. Ông Võ đã phải trăn trở nhiều đêm và cuối cùng ông đã quyết định là không thực hiện kế hoạch của Đảng và Nhà nước Ông đã báo cáo về Đảng và ý kiến của ông là đánh chắc thắng chắc trong vòng 56 ngày đêm chứ không thể đánh theo kế hoạch Lúc đầu bởi vì nếu lực lượng giữa ta và địch không cân xứng cho nên là phải đánh chắc thắng chắc đánh đến dâu thắng chắc đến đó. Khi giáp với quân địch ông mới ra lệnh quân đội và pháo binh rút về sau và cử sư đoàn 308 đánh thẳng sang Lào đánh đến tận thủ đô Lào.Khi địch thấy ông Giáp điều động quân như thế làm địch cứ tưởng rằng ta không đánh nổi Điện Biên Phủ làm chúng chủ quan khinh địch sau một thời gian ông củng cố về lực lượng thì ông đã bí mật đưa quân áp vào Điện Biên Phủ lần này là ông bao vây chật Không cho địch thò đầu lên ông đã tạo ra một trận địa vừa tấn công vừa phòng thủ và ông cho quân ta tấn công khi xác định khoảng 100 m bảo vệ chặt Điện Biên Phủ pháo và nhiều vũ khí khác chỉ chờ lệnh như vậy trong 56 ngày đêm để chỉ chốn trong hầm có đi tấn công chỗ nào thì cũng bị ta tiêu diệt hết Sau đó ông cho lực lượng pháo cao Xạ Bắn máy bay thả dù thực phẩm cho quân đội địch ăn nhưng dù chứa thực phẩm ấy lại rơi vào trận địa của ta 50% đến 60% thực phẩm của địch là ta ăn ta lấy lương thực của nó nuôi quân mình tiếp đến ông cho pháo cao xạ pháo 105 Li bắn thẳng vào sân bay phá hủy Một số máy bay tiêu diệt một số quân bảo vệ ở sân bay Mường Thanh tấn công đợt 1 xong thì tấn công vào Đồi Him Lam và một đồi về phía Tây đấy là đợt một sẽ giải quyết Hai cứ điểm mà ở Điện Biên Phủ có 54 cứ điểm rộng là 8 km dài là 12 km đợt 2 là ông đánh vào các số điểm xung quanh Điện Biên Phủ chặn hết các tụ điểm khác vì thế nên tất cả quân địch đang lung lay hết và ông đã bao vây chặt chỉ cần thò đầu lên là sẽ bị lính bắn tỉa bắn và bắn pháo vào những vị trí quan trọng cuối cùng ông ra lệnh tấn công đợt 3 chỉ trong vòng chưa đầy một ngày tức là từ 7:00 sáng đến 22 giờ là kết thúc đến lúc này là các quân râu ria đồn xung quanh ông đã tiêu diệt được hết rồi chỉ còn một số quân địch lẻ tẻ Thế nên 22:00 quân ta đã nhảy thẳng vào hầm của tướng đờ gát và dùng tiếng Pháp gọi loa ra hàng trong hầm đó chỉ có một tướng đờ gát và 16 sĩ quan cấp tạ đều cầm cờ trắng ra hàng khi nghe tin đờ gát ra hàng thì các đột nhỏ lẻ cũng cầm cờ trắng ra hàng đến 23:00 là ta đã hoàn toàn Chiến Thắng khi ấy các người dân xung quanh đều ra ngoài đường ăn mừng chiến thắng Hoan hô các chiến sĩ Điện Biên Phủ và theo sau là các tù binh
Kết thúc câu chuyện, em hiểu rằng những năm tháng chiến đấu của cựu Đỗ Cao Phủng không chỉ là những trang ký ức cá nhân, mà còn là một phần của lịch sử hào hùng dân tộc. Qua lời kể chậm rãi nhưng đầy chắc chắn của cựu, em cảm nhận được tinh thần kiên cường, sự hy sinh thầm lặng và ý chí quyết tâm của thế hệ đi trước trong hành trình bảo vệ Tổ quốc. Những chiến dịch lớn như Đông – Xuân 1953–1954 hay trận Điện Biên Phủ mà cựu từng trực tiếp tham gia không chỉ là những sự kiện được học trong sách, mà hiện lên chân thật, sống động qua giọng kể của một người đã trải qua tất cả.
Buổi trò chuyện đã đem đến cho em nhiều bài học sâu sắc. Em hiểu hơn giá trị của hòa bình hôm nay – một giá trị được đánh đổi bằng biết bao xương máu và công sức của các thế hệ cha anh.



