Câu chuyện Mẹ VNAH Nguyễn Thị Tân: Mẹ có 4 người con trai, trong đó có 2 người hy sinh tại chiến trường.
Hình ảnh mẹ Nguyễn Thị Tân ôm chặt lá Quốc kỳ, khóc nghẹn khi đón người con trai cả trở về sau hơn nửa thế kỷ không chỉ là nỗi đau của riêng một người mẹ. Đó là hình ảnh của hàng triệu bà mẹ Việt Nam đã gửi con cho Tổ quốc. Để hôm nay, chúng ta được lớn lên dưới màu cờ đỏ bình yên.
LỜI RU NỬA THẾ KỶ CỦA MẸ
Mảnh đất Tân Sơn, Đô Lương những ngày tháng Bảy nắng rát như đổ lửa. Ở cái tuổi gần đất xa trời, đôi mắt mẹ Nguyễn Thị Tân đã mờ đục vì thời gian và vì những đêm dài khóc nghẹn hướng về phía chiến trường xa. Mẹ có bốn người con trai – bốn khúc ruột mẹ mang nặng đẻ đau, nuôi lớn bằng dòng sữa ngọt và củ sắn, củ khoai miền Trung nghèo khó. Nhưng chiến tranh ập đến, hai người con của mẹ đã gác lại bút nghiên, nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc mà ra đi không hẹn ngày về.
Ngày tiễn người con trai cả lên đường, mẹ không khóc. Mẹ gói vội cho anh nắm cơm nắm, vuốt lại nếp áo sờn vai rồi dặn: "Đi chân cứng đá mềm, đánh hết giặc rồi về với mẹ, con nghe!". Anh cười, nụ cười hiền lành của chàng trai đất Đô Lương tỏa nắng cả một góc sân. Anh hứa sẽ về. Nhưng lời hứa ấy, anh đã gửi lại chiến trường khói lửa, để lại mẹ già khắc khoải ngóng trông suốt hơn năm mươi năm ròng rã.
Giấy báo tử gửi về, tim mẹ như vỡ vụn thành trăm mảnh. Rồi đứa con thứ hai cũng ngã xuống. Nỗi đau chồng chất nỗi đau, lưng mẹ cứ thế còng xuống theo năm tháng, tóc mẹ trắng phau như bông. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, đất nước đã thanh bình, những đứa trẻ ngày xưa giờ đã lên xe hoa, lập nghiệp, nhưng trong ngôi nhà nhỏ của mẹ, thời gian như ngưng đọng. Mẹ vẫn ngồi bên bậc cửa, hướng đôi mắt kèm nhèm ra con ngõ nhỏ, đợi một bóng hình thân thuộc.
"Con ơi, sao đi lâu thế không về với u? Tóc u bạc hết rồi, mắt u không còn thấy rõ đường nữa rồi con ơi..."
Và rồi, một ngày giữa năm 2024, phép màu của sự chung thủy và nghĩa tình đã đưa anh trở về. Sau hơn 50 năm nằm lại nơi đất bạn xa xôi, hài cốt của người con trai cả đã được tìm thấy và đưa về quê hương Tân Sơn.
Hôm ấy, cả làng đổ ra ngõ. Tiếng nhạc chiêu hồn tử sĩ vang lên trầm buồn, xé lòng. Khi chiếc tiểu sành bọc trong lá Quốc kỳ đỏ thắm được các chiến sĩ nâng niu bước qua cánh cổng, mẹ Tân như khỏe lại bằng một sức mạnh vô hình. Mẹ không bước đi, mẹ lao đến, hai tay run rẩy ôm chầm lấy lá cờ Tổ quốc vào lòng.
Mẹ áp gò má nhăn nheo, gầy guộc lên làn vải đỏ. Nước mắt mẹ trào ra, thấm đẫm vào lá cờ sao vàng. Mẹ khóc không thành tiếng, tiếng nấc nghẹn ngào từ lồng ngực gầy gò của người mẹ hiền khiến tất cả những ai có mặt hôm đó đều không cầm được nước mắt. Những người lính trẻ kiên cường là thế, vậy mà vai họ rung lên, nước mắt rơi lã chã.
"Con ơi! U đây... U của con đây rồi! Hơn năm mươi năm rồi con mới chịu về ôm u..." – Tiếng mẹ thều thào, như lời ru con ngủ năm nào bên nôi, nhưng sao đau đớn đến xé ruột xé gan.
Hơn năm mươi năm, một cái ôm bằng xương bằng thịt giờ chỉ còn là một nắm đất mẹ ôm qua làn vải sờn. Anh đã đi trọn một vòng đời chiến sĩ, giữ trọn lời thề với non sông, và giờ đây, anh đã được nằm trọn trong vòng tay của mẹ. Mẹ ôm lá cờ, vuốt ve như đang vuốt ve mái tóc xanh của con ngày tiễn biệt.
Chiến tranh đã lùi xa vào quá khứ, nhưng nỗi đau của những người mẹ như mẹ Tân thì vẫn vẹn nguyên, âm ỉ như đốm than hồng. Sự hy sinh của anh, và sự tảo tần, chịu đựng của mẹ đã viết nên một huyền thoại về tình mẫu tử, về lòng yêu nước mộc mạc mà vĩ đại. Anh đã về, đất mẹ Tân Sơn ôm anh vào lòng, và từ nay, hương hồn anh sẽ mãi mãi được sưởi ấm bên cạnh mẹ, dưới bóng cờ đỏ sao vàng tung bay.



