CÂU CHUYỆN MƯỜI CÔ GÁI NGÃ BA ĐỒNG LỘC
Năm 1968, chiến tranh chống Mỹ diễn ra ác liệt. Ngã ba Đồng Lộc là tuyến giao thông quan trọng nối hậu phương miền Bắc với chiến trường miền Nam nên bị máy bay Mỹ đánh phá dữ dội ngày đêm
Năm 1968, chiến tranh chống Mỹ diễn ra ác liệt. Ngã ba Đồng Lộc là tuyến giao thông quan trọng nối hậu phương miền Bắc với chiến trường miền Nam nên bị máy bay Mỹ đánh phá dữ dội ngày đêm. Dù bom đạn nguy hiểm, các đội thanh niên xung phong vẫn kiên cường bám đường để san lấp hố bom, đảm bảo xe vận tải đi qua. Trong đó có tiểu đội gồm mười cô gái thanh niên xung phong tuổi đời chỉ từ mười bảy đến hai mươi tư tuổi. Các chị thuộc Tiểu đội 4, Đại đội 552. Công việc hằng ngày là phá bom, lấp hố, dẫn đường cho xe ra tiền tuyến.
Trưa ngày 24/7/1968, sau nhiều đợt ném bom dữ dội, khi các chị đang trú ẩn trong hầm gần chân đồi thì một quả bom rơi trúng cửa hầm. Cả mười cô gái đã anh dũng hy sinh. Tên của mười cô gái gồm:
1. Võ thị Tần- 22 tuổi - tiểu đội trưởng
2.Hồ Thị Cúc- 21 tuổi - tiểu đội phó
3.Võ Thị Hợi - 20 tuổi - chiến sĩ
4.Nguyễn Thị Xuân- 20 tuổi - chiến sĩ
5.Dương Thị Xuân - 19 tuổi - chiến sĩ
6.Trần Thị Rạng- 19 tuổi - chiến sĩ
7.Hà Thị Xanh - 18 tuổi - chiến sĩ
8.Nguyễn Thị Nhỏ - 19 tuổi - chiến sĩ
9.Võ Thị Hạ -19 tuổi - chiến sĩ
10.Trần Thị Hường - 17 tuổi - chiến sĩ
. Sự hy sinh của các chị đã trở thành biểu tượng đẹp về tinh thần bất khuất của tuổi trẻ Việt Nam trong chiến tranh. Ngày nay, khu di tích Khu di tích Ngã ba Đồng Lộc là nơi nhiều người đến dâng hương và tưởng nhớ.
Câu chuyện này, nói lên lòng yêu nước và tinh thần dũng cảm. Ca ngợi sự hy sinh thầm lặng của thế hệ trẻ Việt Nam lúc bấy giờ. Nhắc nhở thế hệ hôm nay biết trân trọng hòa bình và sống có trách nhiệm hơn với quê hương, đất nước.
Một câu nói nổi tiếng gắn với các cô gái Đồng Lộc là:
“Tim có thể ngừng đập nhưng đường không thể tắc.”
Câu chuyện ấy mãi là ngọn lửa truyền cảm hứng về lòng yêu nước và ý chí kiên cường cho nhiều thế hệ Việt Nam.



