Bài viết

CÂU CHUYỆN NGẮN NGÀY 26/03: VỪ A DÍNH - THIẾU NIÊN ANH HÙNG

CÂU CHUYỆN NGẮN NGÀY 26/03: VỪ A DÍNH - THIẾU NIÊN ANH HÙNG

Quảng Ngãi07/01/2026Nguyễn Thị Kiêm Đồng (Đoàn xã Mộ Đức)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vừ A Dính sinh ra trong một gia đình người Mông truyền thống yêu nước và cách mạng. Từ nhỏ, Dính đã tỏ ra thông minh, dũng cảm và nhanh nhẹn. Dưới sự bồi dưỡng của cha mẹ, Vừ A Dính đã sớm nhận thức được ý nghĩa của cách mạng và nuôi thù hận với giặc Pháp. Ngay từ khi chỉ mới 13 tuổi, Dính đã tham gia canh gác để bảo vệ bản làng trước sự tấn công của giặc. Một lần, khi phát hiện giặc đang tiến hành cuộc tấn công, Dính đã liều mình lao vào cảnh báo bằng giọng nói lớn:

Vừ A Dính sinh ra trong một gia đình người Mông truyền thống yêu nước và cách mạng. Từ nhỏ, Dính đã tỏ ra thông minh, dũng cảm và nhanh nhẹn. Dưới sự bồi dưỡng của cha mẹ, Vừ A Dính đã sớm nhận thức được ý nghĩa của cách mạng và nuôi thù hận với giặc Pháp. Ngay từ khi chỉ mới 13 tuổi, Dính đã tham gia canh gác để bảo vệ bản làng trước sự tấn công của giặc. Một lần, khi phát hiện giặc đang tiến hành cuộc tấn công, Dính đã liều mình lao vào cảnh báo bằng giọng nói lớn:- Có Tây kia! Có Tây kia!'Dân làng lao vào rừng, A Dính vội chạy về nhà kiểm tra xem mẹ và các em đã chạy vào rừng chưa, nhưng lại gặp một toán lính đang tiến tới. Họ đang dẫn phu khuân của cướp bóc trở về đồn. Ngay lập tức họ bắt A Dính theo để khiêng lợn. A Dính cố gắng hết sức để cõng một con lợn to. Khi đến một dốc gần suối, A Dính lên kế hoạch sử dụng địa hình để trốn. Anh ta giả vờ trượt chân, cuốn theo cả con lợn xuống dốc. Nhưng không may cho A Dính, cuối dốc anh ta bị một cành cây chặn ngang đường. Con lợn thoát ra và biến mất trong rừng. Bọn lính Pháp lao đến và đánh đuổi, sau đó bắt A Dính về giam tại đồn Bản Chăn. Đồn trưởng Pháp ra lệnh:- Nó đã làm mất con lợn, phải trả giá bằng tính mạng.Khi biết sáng mai sẽ bị hành quyết, đêm đó Vừ A Dính đã kêu gọi ông Vừ Sa, một người già ở bản Phiêng Pi cũng bị bắt giữ, cùng nhau phá mái trại giam và vượt qua nhiều bốt canh để trốn thoát.13 tuổi, Vừ A Dính bắt đầu cuộc hành trình xa rời gia đình, trở thành một thành viên liên lạc trong đội vũ trang của huyện Tuần Giáo. Đội vũ trang của anh hoạt động rộng lớn, từ châu Điện Biên đến châu Tuần Giáo và ngược lại, từ châu Tủa Chùa. Họ lẩn trốn và hiện diện tại nhiều bản làng khác nhau, để vận động và hỗ trợ bà con dân tộc, xây dựng tổ chức cách mạng và tổ chức kháng chiến bí mật chống lại sự xâm lược của Pháp.Mặc dù cuộc sống trong kháng chiến đầy gian khổ, nhưng Vừ A Dính vẫn giữ lòng lạc quan và yêu đời. Anh ta rất hăng hái trong việc học hỏi và đạt thành tích khá cao trong học tập. Luôn mang theo cuốn sách trong ngực áo, anh ta học đọc và viết chữ rất thành thạo.Do kẻ thù tăng cường săn lùng và tiêu diệt đội vũ trang, đơn vị của Dính phải liên tục di chuyển khắp nơi. Để bảo mật, họ thường cư trú trên các ngọn núi cao, xa nguồn nước. Điều này khiến cuộc sống trở nên cực kỳ khắc nghiệt. Dính được giao nhiệm vụ lấy nước và anh đã thực hiện nhiệm vụ đó rất khéo léo, luôn đảm bảo rằng đơn vị có đủ nước sạch để sử dụng. Nhiệm vụ chính của anh là duy trì giao thông và liên lạc. Mỗi khi được giao nhiệm vụ, Dính luôn mưu trí, đảm bảo an toàn và luôn trở về sớm hơn thời gian qui định. Đồng đội hỏi tại sao Dính lại thông thạo như vậy trong việc di chuyển qua rừng, Dính chỉ cười và nói:- Từ nhỏ, tôi đã quen với việc leo núi, đi nhanh rồi đấy!Giữa tháng 6 năm 1949, quân Pháp đã huy động mạnh mẽ lực lượng quân lính từ các đồn điểm trong khu vực để tiến hành vây hãm và tiêu diệt đội vũ trang Tuần Giáo của Vừ A Dính. Gần một nghìn quân lính đổ về căn cứ quân sự Pú Nhung từ mọi hướng. Một đội quân Pháp do một đội lính Tây chỉ huy đã bí mật tiến hành phục kích tại một bản làng bỏ hoang gần Pú Nhung.Trong lúc đó, Dính vừa gặp mẹ trở về một cách bí mật, trên lưng còn mang theo một túi đạn mà mẹ mới trao, còn người thì ướt sũng. Do sương mù phủ kín, việc quan sát trở nên khó khăn. Dính bất ngờ rơi vào ổ phục kích của quân giặc mà không hề hay biết. Đội trưởng lính Tây nhận ra đây là một đối tượng liên lạc của phe du kích, hắn tỏ ra tự tin và hỏi:- Các ông đến từ đâu? (quân Pháp thường gọi cán bộ Việt Minh ở tỉnh Lai Châu là 'các ông tỉnh')A Dính bình tĩnh đáp:- Tôi không biết!Một thành viên của đội lính Tây cất giọng lớn lên:- Đám đàn ông mặc áo xanh kia mày mang bao đạn về để bọn chúng tôi bắn chết mà mày không biết à? Nếu mày không thú nhận ngay, tôi sẽ bắn mày vỡ đầu ngay lập tức!Dính vẫn giữ vững bình tĩnh và trả lời:- Tôi không biết!Thằng lính Tây không kiềm chế được lòng căm giận, lao vào đánh Vừ A Dính dã man. Lũ giặc xen kẽ nhau tấn công, đánh Dính đến trưa mới dừng lại. Dù bị đánh tan nát, Dính vẫn chỉ trả lời hai từ 'không biết!'. Một tên lính tàn bạo đã dùng súng cối đập gãy một bên chân của A Dính, làm cho cậu chảy máu và đau đớn. Mặc cho cơ thể bầm tím, Dính không lảng tránh và không phàn nàn. Đêm hôm đó, giặc trói Dính dưới gốc cây đào giữa rừng sương lạnh.Ngày hôm sau, và mỗi đêm sau đó, kẻ thù tiếp tục tra tấn và để đói, khát Dính giữa rừng. Sự kiên định của Vừ A Dính đã khiến nhiều tên lính ác mặt. Vào sáng ngày thứ ba kể từ khi bị bắt, một đội lính Tây lại đến và cố gắng dụ dỗ Dính:- Nếu mày nói một câu, tao sẽ cho mày thuốc, chữa chân gãy và đưa mày ăn uống đàng hoàng cùng thưởng tiền nhiều. Nào, mày nói đi, ông tỉnh ở đâu?Dính không mở miệng, cứ lặng lẽ như tảng đá dù bị ép. Lúc đó, những người Thái, Mông, Xá bị bắt đi ngang qua nhìn thấy Dính, ai cũng rơi nước mắt. Dính nhận ra một người làng và vội nhắn bằng tiếng Mông:- Các anh ra lấy túi tài liệu tôi giấu trong rừng.Dù gặp ai quen Dính cũng nhắn như thế trước mặt lũ lính gác.Thằng lính Tây ra lệnh cho đám lính: Con này tài ba quá. Chỉ cần nó trốn đi, chúng ta sẽ thua.Vào đêm, chúng gửi 4 tên lính canh gác quanh A Dính. Biết khó trốn thoát khỏi kẻ thù, sáng hôm sau khi thằng lính Tây đến, Vừ A Dính giả vờ gật đầu: 'Biết rồi!' Thằng đội gọi lính mang sữa, bánh đến nhưng Dính chỉ uống vài ngụm nước rồi nói:- Làm gì cho tao!Suốt một ngày, Dính dẫn bọn giặc đi khắp núi rừng nhưng vẫn không tiết lộ vị trí của đơn vị. Chiều tối, Dính dẫn chúng quay trở lại nơi ban đầu. Nhìn bầu trời và núi rừng quê hương, Dính mỉm cười. Thấy bị lừa, thằng lính Tây giận dữ và bắn Dính. Sau đó, hắn ra lệnh treo xác Dính lên cây đào cổ thụ. Giặc tẩu thoát được nhiều ngày nhờ xác Dính làm bẫy. Đó là chiều tối ngày 15-6-1949. Vừ A Dính hy sinh dũng cảm gần đồn Bản Chăn, chưa tròn 15 tuổi.=> Cuộc sống của Vừ A Dính, một anh hùng nhỏ tuổi, dù kết thúc sớm nhưng tinh thần kiên cường, không khuất phục của anh đã truyền cảm hứng cho mọi người. Không chỉ ở Pú Nhung mà cả Việt Nam đều học theo tấm gương của A Dính, để trở thành những công dân xứng đáng với truyền thống cách mạng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn