Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN : NGỌN ĐÈN GIỮ RỪNG - NDC

HỒI ỨC CỦA CỰU DU KÍCH NGUYỄN VĂN BÌNH VÀ CÔ GIÁO TRẺ MAI ANH

Hà Tĩnh10/04/2026Hồ Thị Thu Lan (THPT Nguyễn Đổng Chi - xã Đông Kinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu du kích Nguyễn Văn Bình đã già, nhưng mỗi lần nghe tiếng gió rừng thổi qua vườn cây sau nhà, ông lại nhớ về những năm tháng sống giữa núi rừng đầy bom đạn.

Ông kể rằng, có một thời, rừng không chỉ là nơi trú ẩn mà còn là “ngôi nhà thứ hai” của những người chiến sĩ. Và giữa nơi khắc nghiệt ấy, có một ngọn đèn nhỏ luôn khiến ông không bao giờ quên.

Người giữ ngọn đèn ấy là cô giáo trẻ Mai Anh – một giáo viên dạy học cho con em vùng căn cứ. Ban ngày, cô dạy chữ cho trẻ nhỏ. Ban đêm, cô cùng bộ đội truyền tin, che chở thương binh.

Một lần, đơn vị ông Bình nhận nhiệm vụ bảo vệ kho lương thực giữa vùng rừng bị địch càn quét. Đêm hôm đó, mưa rừng trút xuống không ngớt.

Giữa màn mưa và bóng tối, Mai Anh cầm chiếc đèn dầu nhỏ, dẫn đường cho tổ du kích di chuyển. Ánh đèn yếu ớt nhưng kiên định, như một dấu hiệu sống giữa rừng sâu.

Ông Bình hỏi: “Sao cô không sợ bị lộ?”

Mai Anh đáp nhẹ: “Nếu mình sợ, thì ai sẽ soi đường cho những người đang cần?”

Đến gần kho lương, họ phát hiện địch phục kích. Mọi người phải nằm im trong bụi rậm suốt nhiều giờ. Ngọn đèn dầu được che kín, chỉ còn ánh sáng le lói dưới lớp áo mưa.

Trong bóng tối ấy, Mai Anh vẫn bình tĩnh động viên từng người: “Ráng thêm chút nữa, trời sẽ sáng.”

Sáng hôm sau, đơn vị đã an toàn rút lui và bảo vệ được kho lương. Nhưng Mai Anh thì bị thương nhẹ vì mảnh đạn sượt qua vai khi che chắn cho một em nhỏ.

Ông Bình nhớ mãi hình ảnh cô giáo ấy, dù đau vẫn mỉm cười: “Em chỉ làm điều cần làm thôi.”

Sau chiến tranh, ông Bình trở về quê, còn Mai Anh chuyển về làm giáo viên ở một vùng khác. Không ai còn liên lạc thường xuyên, nhưng ngọn đèn năm ấy vẫn sống trong ký ức ông.

Ông thường nói: “Thời hoa lửa không chỉ có súng đạn, mà còn có những ngọn đèn nhỏ soi sáng cả một thời tối tăm.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn