Bài viết

CÂU CHUYỆN: NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM LỬA

Thái Nguyên10/04/2026Đàm Bảo Linh (Trường TH&THCS Hóa Trung)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN: NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM LỬA

Năm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, ở một vùng quê nhỏ ven sông có một cô gái tên là Lan – mới tròn 18 tuổi. Ở tuổi mà nhiều người còn đang mơ mộng về tương lai, Lan đã xung phong tham gia đội thanh niên xung phong, làm nhiệm vụ tải đạn, mở đường, cứu thương.

Công việc của Lan và đồng đội vô cùng nguy hiểm. Những con đường họ đi qua ngày thì bụi đỏ, đêm lại sáng rực bởi pháo sáng và bom đạn. Có những đêm, tiếng máy bay gầm rú trên đầu, đất rung lên từng đợt, nhưng họ vẫn kiên cường bám trụ, giữ vững con đường huyết mạch.

Một lần, trong lúc đang dẫn đoàn xe qua trọng điểm, bất ngờ bom rơi xuống gần đó. Khói bụi mù mịt, nhiều người bị thương. Giữa cảnh hỗn loạn, Lan đã nhanh chóng lao vào khu vực nguy hiểm, dìu từng người bị thương ra ngoài. Dù bản thân cũng bị mảnh bom sượt qua vai, máu thấm đỏ áo, cô vẫn cắn răng tiếp tục nhiệm vụ.

Đêm hôm đó, khi đoàn xe an toàn đi qua, Lan mới ngồi xuống bên vệ đường, lấy trong túi ra một chiếc đèn dầu nhỏ. Ánh đèn le lói nhưng ấm áp. Cô nói với đồng đội:
“Chỉ cần còn ánh sáng, chúng ta còn hy vọng. Đường còn thông, đất nước mình sẽ thắng.”

Sau trận đó, Lan được đồng đội gọi bằng cái tên trìu mến: “Ngọn đèn nhỏ giữa đêm lửa”. Không lâu sau, trong một lần làm nhiệm vụ, Lan đã anh dũng hy sinh khi mới 19 tuổi.

Nhưng hình ảnh cô gái nhỏ bé với ngọn đèn dầu vẫn sống mãi trong lòng đồng đội – như biểu tượng của lòng dũng cảm, của tuổi trẻ sẵn sàng cống hiến vì Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn