Bài viết

Câu chuyện: Ngọn lửa giữ thành Bình Định

Gia Lai07/08/2026Ban Thanh niên Công an tỉnh Nghệ An (Ban TN Công an tỉnh)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1800, thành Bình Định bị quân Tây Sơn do Trần Quang Diệu và Võ Văn Dũng chỉ huy bao vây. Trong thành, Võ Tánh chỉ có một lực lượng ít ỏi, lương thực ngày một cạn kiệt. Nhiều người khuyên ông mở đường máu để thoát ra, nhưng ông từ chối.

Ông nói với các tướng sĩ:

"Nếu ta bỏ thành, quân Tây Sơn sẽ rảnh tay kéo đi đánh chúa Nguyễn. Ta giữ được họ ở đây thêm một ngày thì đại quân của chúa Nguyễn có thêm một ngày để tiến quân."

Vì vậy, Võ Tánh quyết định cố thủ.

Ngày qua ngày, quân trong thành phải chia nhau từng nắm gạo, từng bát nước. Nhiều binh sĩ bị thương nhưng vẫn kiên cường chiến đấu. Dù đói khát và mệt mỏi, họ vẫn giữ vững niềm tin vào vị tướng của mình.

Sau hơn một năm bị vây hãm, lương thực đã cạn sạch. Biết không thể giữ thành lâu hơn, Võ Tánh viết một bức thư gửi Trần Quang Diệu.

Trong thư, ông nói đại ý:

"Việc chống giữ thành là trách nhiệm của riêng ta. Xin tha chết cho toàn bộ quân sĩ và dân chúng trong thành. Mọi tội lỗi hãy để một mình ta gánh chịu."

Sau khi gửi thư, Võ Tánh mặc triều phục chỉnh tề, thắp hương khấn tổ tiên rồi bước lên lầu Bát Giác trong thành. Ông cho chất thuốc súng xung quanh và tự tay châm lửa.

Một tiếng nổ lớn vang lên. Ngọn lửa bốc cao giữa thành Bình Định. Võ Tánh đã chọn cái chết để giữ trọn lời thề trung nghĩa và cứu mạng hàng nghìn binh sĩ.

Khi quân Tây Sơn vào thành, Trần Quang Diệu vô cùng cảm phục khí tiết của đối thủ. Ông giữ đúng lời hứa, tha mạng cho phần lớn quân sĩ trong thành và cho mai táng Võ Tánh một cách trọng thể.

Trong khi quân Tây Sơn tập trung vây thành Bình Định, Nguyễn Ánh đã tranh thủ tiến quân và chiếm được Phú Xuân. Sự hy sinh của Võ Tánh góp phần tạo nên bước ngoặt quan trọng trong cuộc chiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn