Khác

CÂU CHUYỆN: NGỌN LỬA KHÔNG TẮT

Quảng Ninh05/07/2026Dân gian (LCĐ Khoa Công nghệ thông tin,Trường Đại học Hạ Long)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN: NGỌN LỬA KHÔNG TẮT

Tôi gặp ông vào một buổi chiều mưa nhẹ, trong căn nhà nhỏ nằm sâu trong con ngõ yên tĩnh. Ông là một cựu chiến binh đã ngoài 80 tuổi, mái tóc bạc trắng, nhưng ánh mắt vẫn sáng và đầy nghị lực.

Khi tôi hỏi về những năm tháng chiến tranh, ông im lặng một lúc lâu rồi bắt đầu kể, giọng chậm rãi nhưng đầy xúc động.

“Ngày đó, tôi mới tròn 18 tuổi, rời gia đình lên đường nhập ngũ. Chiến trường ác liệt lắm, bom rơi, đạn nổ ngày đêm. Có những lúc tưởng chừng không thể sống sót… nhưng anh em chúng tôi vẫn bám trụ, vì một niềm tin duy nhất: đất nước phải được độc lập.”

Ông kể về những người đồng đội đã ngã xuống ngay bên cạnh mình, về những đêm hành quân xuyên rừng, thiếu ăn, thiếu ngủ, nhưng không ai lùi bước. Có lần đơn vị ông bị phục kích, ông bị thương nặng, nhưng vẫn cố gắng bò đi tìm đồng đội.

“Lúc đó, tôi chỉ nghĩ đơn giản: mình còn sống là phải tiếp tục chiến đấu. Không thể để sự hy sinh của đồng đội trở nên vô nghĩa.”

Sau chiến tranh, ông trở về với cuộc sống đời thường, mang trên mình những vết thương không bao giờ lành hẳn. Nhưng ông chưa bao giờ than vãn. Ông tích cực tham gia công tác địa phương, kể chuyện lịch sử cho thế hệ trẻ, nhắc nhở chúng tôi phải biết trân trọng hòa bình.

Trước khi ra về, tôi hỏi ông một câu:
“Điều gì khiến ông tự hào nhất trong cuộc đời mình?”

Ông mỉm cười, ánh mắt xa xăm:
“Không phải huân chương… mà là tôi đã sống một thời tuổi trẻ không hối tiếc, đã góp một phần nhỏ bé để đất nước có ngày hôm nay.”

Rời khỏi căn nhà nhỏ, lòng tôi nặng trĩu. Tôi nhận ra rằng, những câu chuyện như của ông không chỉ là ký ức, mà còn là ngọn lửa – ngọn lửa của lòng yêu nước, của sự hy sinh và trách nhiệm.

Ngọn lửa ấy, đến hôm nay, vẫn đang được truyền lại cho thế hệ chúng tôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn