Câu chuyện “Ngọn lửa trên đỉnh Ngũ Chỉ Sơn”
Câu chuyện “Ngọn lửa trên đỉnh Ngũ Chỉ Sơn”
Những năm tháng chiến tranh, Ngũ Chỉ Sơn không chỉ là một dãy núi hùng vĩ giữa trời Tây Bắc, mà còn là nơi ghi dấu biết bao câu chuyện thầm lặng của quân và dân vùng cao.
Khi ấy, bản nhỏ dưới chân núi nghèo lắm. Những mái nhà gỗ lợp lá xiêu vẹo trong gió núi. Con đường đất quanh co, trơn trượt mỗi khi mưa xuống. Sương mù phủ kín gần như quanh năm, có những ngày đứng cách nhau vài bước chân cũng chỉ thấy bóng người mờ ảo. Cuộc sống thiếu thốn là vậy, nhưng nơi đây lại trở thành điểm dừng chân quan trọng của bộ đội trong những chuyến hành quân qua vùng biên.
Mỗi lần có bộ đội ghé qua, cả bản lại lặng lẽ chuẩn bị. Không ai bảo ai, mỗi nhà góp một ít. Người thì nắm gạo, người thì củ sắn, người có gì góp nấy. Có khi chỉ là bát cơm độn ngô, vài củ sắn luộc, hay bát nước lá rừng còn nghi ngút khói.
Đơn sơ là thế, nhưng ấm lòng vô cùng. Những người lính trẻ, vai còn đeo ba lô, tay còn chai sạn vì hành quân, khi nhận bát cơm từ tay người dân, ai cũng cúi đầu cảm ơn. Không cần nói nhiều. Chỉ một ánh mắt thôi cũng đủ hiểu – đó là tình quân dân.
Trong bản có một cụ già, ai cũng gọi là ông Lý. Ông không giàu, cũng chẳng có gì đặc biệt. Nhưng mỗi khi trời tối, ông lại lặng lẽ rời nhà, mang theo bó củi khô, trèo lên sườn núi. Rồi ông nhóm lửa. Ban đầu, chẳng ai để ý. Người ta nghĩ ông chỉ lên đó để sưởi ấm.
Nhưng dần dần, mọi người mới hiểu — ngọn lửa ấy không phải dành cho riêng ông. Đó là “Ngọn lửa dẫn đường”
Trong màn sương dày đặc của Ngũ Chỉ Sơn, ánh lửa nhỏ bé ấy lại trở thành điểm tựa cho những người lính giữa rừng sâu. Nhờ có nó, họ biết mình đang đi đúng hướng, biết rằng phía trước vẫn có con đường, có con người đang chờ đón. Có những đêm mưa rét, gió rít qua từng khe đá. Ngọn lửa chao đảo, lúc sáng lúc tắt. Mưa tạt vào mặt, lạnh buốt đến thấu xương. Nhưng ông Lý vẫn ngồi đó. Ông lấy thân mình che lửa, hai bàn tay run run giữ từng que củi. Lưng áo ướt sũng, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi ngọn lửa nhỏ. Có người hỏi:“Ông ơi, cực thế làm gì?”Ông chỉ cười, giọng trầm và chậm:“Lửa này không được tắt. Bộ đội còn đi, mình còn phải giữ.”Câu nói giản dị, nhưng nặng hơn bất kỳ lời thề nào. Rồi chiến tranh cũng qua đi.Những chuyến hành quân không còn nữa. Con đường xưa giờ đã dễ đi hơn. Bản làng cũng đông vui, đủ đầy hơn trước.
Ông Lý… cũng không còn.
Không ai nhớ chính xác ông mất khi nào. Chỉ biết rằng, từ một ngày nọ, ngọn lửa trên sườn núi không còn cháy nữa.
Nhưng câu chuyện về ông thì vẫn còn.
Người già kể lại cho người trẻ. Người trẻ lại kể cho con cháu. Cứ thế, ngọn lửa năm xưa không còn hiện hữu, nhưng vẫn cháy âm ỉ trong ký ức của cả bản làng.
Ngày nay, khi đứng trên đỉnh Ngũ Chỉ Sơn, nhìn xuống những mái nhà bình yên, ít ai biết rằng nơi đây từng có một ngọn lửa nhỏ bé nhưng kiên cường đến vậy.
Một ngọn lửa không chỉ soi đường…
Mà còn sưởi ấm cả một thời hoa lửa.


