câu chuyện Người chiến sỹ cành đào
Mùa xuân năm 1974, tại một cánh rừng Trường Sơn, đơn vị của anh Lợi đang đóng quân chuẩn bị cho chiến dịch mới.
Tết đã đến gần nhưng chiến tranh vẫn chưa kết thúc.
Giữa núi rừng heo hút, ai cũng nhớ quê hương da diết.
Một buổi sáng cuối năm, anh Lợi đi tuần trong rừng và bất ngờ phát hiện một cây đào rừng nở hoa bên sườn núi.
Những bông hoa nhỏ màu hồng rung rinh giữa gió lạnh khiến anh bồi hồi nhớ tới quê nhà miền Bắc.
Anh cẩn thận bẻ một cành đào nhỏ mang về lán.
Đồng đội nhìn thấy liền vui mừng:
– Có đào rồi! Tết đến thật rồi!
Anh Lợi lấy chiếc lon sữa bò cũ đổ nước vào rồi cắm cành đào giữa lán.
Cả căn lán đơn sơ bỗng trở nên ấm áp lạ thường.
Tối hôm ấy, đơn vị tổ chức đón giao thừa giản dị giữa rừng.
Không có bánh chưng, không có pháo hoa, chỉ có nồi sắn luộc và vài điếu thuốc chia nhau.
Nhưng ai cũng cảm thấy xúc động.
Ngồi bên cành đào nhỏ, anh Lợi nhớ mẹ già ngoài quê chắc đang ngóng tin con trai.
Anh lấy giấy viết thư về nhà:
“Mẹ kính yêu! Ở chiến trường con vẫn khỏe. Hôm nay đơn vị có cành đào rừng nên con thấy như Tết quê mình đang ở rất gần…”
Viết xong lá thư, anh ngẩng nhìn cành đào rung nhẹ trong gió mà lòng đầy hy vọng.
Đêm giao thừa, mọi người cùng hát vang những bài ca cách mạng.
Tiếng hát hòa giữa đại ngàn Trường Sơn như mang theo niềm tin về ngày đất nước hòa bình.
Một chiến sĩ trẻ nói:
– Sang năm chắc mình được ăn Tết ở quê rồi.
Ai cũng im lặng vài giây rồi mỉm cười.
Sau Tết ít ngày, đơn vị bước vào trận đánh lớn.
Chiến sự vô cùng ác liệt.
Nhiều chiến sĩ đã anh dũng hy sinh.
Anh Lợi may mắn sống sót nhưng bị thương ở chân.
Trong ba lô của anh lúc ấy vẫn còn vài cánh hoa đào khô được ép trong cuốn sổ tay.
Ngày đất nước thống nhất, anh trở về quê hương đúng dịp mùa xuân.
Khi nhìn thấy cành đào trước sân nhà nở rực, anh bỗng nghẹn ngào nhớ về những cái Tết giữa rừng Trường Sơn năm xưa.
Nhiều năm sau, mỗi dịp Tết đến, anh lại kể cho con cháu nghe câu chuyện “cành đào Trường Sơn” như một ký ức đẹp của tuổi trẻ thời chiến.
Bài học rút ra:
Dù trong hoàn cảnh gian khổ nhất, con người vẫn luôn giữ niềm tin, tình yêu quê hương và khát vọng về hòa bình, hạnh phúc.


